Khi Vô Danh Đạo Chủ bước vào cõi vô định, một hiện tượng kỳ dị lan ra khắp chư giới: các Thiên Đạo cổ cấu vốn đã ăn sâu bén rễ vào cấu trúc tu luyện bắt đầu… rụng rơi từng phần.

Không phải hủy diệt.

Mà là… tự tháo gỡ.

Tại Linh Giới Thái Huyền, nơi sở hữu Đại Thiên Bàn Vận – bảo khí duy trì vận hành chu kỳ tu luyện, linh bàn bỗng dừng lại. Không phải vì mất linh lực, mà vì toàn bộ đường dẫn khí từ Tứ Trụ đến Tâm Nguyên… tự động ngắt mạch.

Thái Huyền Thánh Tông chấn động.

Tông chủ dẫn đầu các Đạo Tử lên tháp quan thiên, nhìn vào Thiên Đồ vẫn hằng quay suốt vạn năm.

Giờ đây, bản đồ Thiên Đạo… trắng trơn.

Tông chủ run giọng: “Thứ gì đã khiến thiên đạo… ngừng chỉ đường?”

Một tiểu đạo tử bên cạnh khẽ nói:

“Chẳng phải… từ giờ, đường là do tâm chỉ, không còn ai dẫn nữa sao?”

Tông chủ nghẹn họng, nhìn ra xa, trong mắt hiện lên nỗi kinh sợ… pha lẫn hy vọng.

Tại Giới Biên Mộng Tuyền, một tổ chức cổ xưa tên là “Linh Môn Tự Tại” — vốn từng bị coi là dị đoan vì tu theo tâm niệm vô pháp vô thiên — đột nhiên trở thành trung tâm quy tụ những kẻ “bị Đạo Cũ đào thải”.

Họ không theo kinh.

Không tụng chú.

Không luyện đan, cũng không bế quan.

Họ chỉ sống… và “cảm nhận đạo ngay trong đời sống thường nhật”.

Trưởng môn Linh Môn – một người phụ nữ mù tên Mộc Vân Thanh – khi nghe tin Đạo Chủ Vô Danh xuất hiện, chỉ khẽ mỉm cười:

“Chúng ta đã chờ người này suốt năm kỷ nguyên rồi.”

Khái niệm tu luyện bắt đầu được tái định nghĩa.

Tại các đạo môn lớn, hàng ngàn đệ tử tự nguyện hủy bỏ pháp quyết cũ, không vì phản nghịch, mà vì… thấy chúng không còn thích hợp.

Nhiều tông môn đóng cửa. Không phải vì sụp đổ. Mà là để tái sinh.

Nhiều người không còn gọi bản thân là “tu sĩ”.

Mà là: “Hành đạo nhân sinh”.

Giữa đại biến đó, một vùng giới cấm tên là Thiên Cấu Chi Lĩnh — nơi từng bị chư đạo phong ấn vì chứa các dị tượng phản đạo — đột nhiên hồi sinh.

Từ sâu trong lòng đất, một chiếc thạch bia khổng lồ trồi lên, mang theo chín dòng cổ văn:

“Khi Thiên Đạo tự tháo gỡ,
Sẽ xuất hiện một lối đi không tên,
Mở ra không bằng sức,
Đi được không cần đạo,
Nhưng ai bước vào… sẽ không thể quay lại.”

Lâm Vân — hay đúng hơn, kẻ không còn tên — cũng cảm nhận được tiếng gọi từ nơi ấy.

Tại biên giới Đạo Hải, Thương Yên vẫn ở lại.

Nàng không đi theo hắn.

Vì nàng hiểu, hành trình của hắn — không thể có ai đồng hành.

Nhưng nàng không buông bỏ.

Mỗi ngày, nàng ngồi bên cây Đạo Cổ, tụng không lời, khóc không lệ, chờ không hy vọng.

Có người hỏi:

“Sao ngươi kiên nhẫn như vậy?”

Nàng đáp:

“Vì hắn không cần ta hiểu, chỉ cần… có người nhớ rằng hắn đã từng là người.”

Linh Môn Tự Tại bắt đầu mở rộng. Nhưng không phải chiêu sinh.

Mà là “khai tâm”.

Họ không nhận đệ tử.

Mà để người đến rồi tự chọn ở hay đi.

Người sáng lập từng nói: “Nếu ai cần cửa, nơi đây có. Nếu ai không cần, xin cứ bước qua.”

Khi chư thiên bắt đầu chuyển mình, một bí văn cổ khác lộ ra tại Thiên Khuyết – một tầng giới từng bị sụp đổ bởi nghịch đạo thí nghiệm.

Trên vách đá đổ nát có một khắc ngữ bằng máu:

“Tự tại không phải tự do,
Mà là biết rõ ràng những ràng buộc mình không chọn,
Và chọn cách sống cùng chúng… mà không bị chúng nuốt mất.”

Linh Môn Tự Tại lấy đó làm tâm pháp cốt lõi.

Càng ngày càng có nhiều người bỏ kinh thư để… ngồi lặng.

Bỏ linh khí để… nghe gió.

Bỏ đạo cụ để… nhìn trăng.

Và lạ thay, tu vi của họ không giảm. Mà tăng.

Không nhanh.

Nhưng… chắc.

Ở một tầng giới xa xôi, một tiểu đồng chăn dê đang ngồi đếm sao, đột nhiên thốt ra một câu:

“Con đường không tên ấy… đã hiện ra rồi.”

Một lão già gần đó giật mình, hỏi: “Ngươi thấy gì?”

Đứa bé đáp:

“Không thấy gì cả. Nhưng trong lòng… nhẹ lắm.”

Chư giới không còn sợ vô minh.

Vì từ vô minh, ánh sáng mới được sinh ra — không từ trời, không từ thần, mà từ mỗi sinh linh tự cảm nhận lấy ánh sáng trong tâm mình.

Kỷ nguyên Đạo Cấu vừa được giải – Linh Môn tự sinh.

Không cần tên.

Không cần người dẫn dắt.

Mỗi người… tự dẫn lấy mình.