Trong kỷ nguyên mới – nơi mà mọi hệ thống đạo lý đã tự tháo rời, nơi mà lời nói không còn là chân lý duy nhất và quyền năng không còn đo bằng cảnh giới – từng sinh linh giờ đây đều trở thành một “hành giả độc lập”, bước đi trên con đường không tên của chính mình.
Linh Môn Tự Tại, dù không xưng tông lập phái, lại dần trở thành một điểm tụ hội — không vì uy danh, mà vì tâm niệm.
Mỗi người đến đều mang theo một khúc mắc.
Mỗi người đi… mang theo một ánh sáng trong mắt.
…
Ở trung tâm Đạo Hải, cây Đạo Cổ trổ thêm một đoá hoa nữa — lần này không vô sắc như những lần trước. Mà là trong suốt.
Trong sự trong suốt ấy, người ta thấy… khuôn mặt của chính mình.
Lâm Vân – dù đã bước xa khỏi Tâm Giới, vẫn luôn cảm nhận được những đoá hoa ấy. Chúng không phải báo hiệu sức mạnh, mà là… “sự hiểu”.
Một ngày, hắn dừng lại giữa khoảng hư vô sâu nhất – nơi không còn ánh sáng, cũng chẳng có bóng tối. Tại đó, hắn đặt tay lên ngực.
Một niệm duy nhất sinh ra.
Và ngay khoảnh khắc ấy — tất cả chư giới đều cùng chấn động.
Không phải vì oán khí.
Không phải vì linh lực.
Mà là vì… cảm nhận được một niệm tâm linh thuần tuý, không bị tạp nhiễm.
…
Tại Phủ Đạo Sử – nơi lưu giữ toàn bộ lịch sử tu đạo của chư giới – toàn bộ bia đá bắt đầu rung chuyển.
Từng dòng chữ cổ xưa biến mất, nhường chỗ cho một ký hiệu mới: “Nhất Niệm Đồng Sinh”.
Không ai hiểu ý nghĩa của nó.
Nhưng hàng triệu người… đều rơi lệ khi nhìn vào.
Tựa như có điều gì đó trong tâm họ đã được gỡ bỏ — như khi một đứa trẻ lần đầu hiểu ra vì sao mình khóc suốt đêm, mà chẳng ai dỗ được.
…
Đạo không còn là thứ được dạy.
Mà là thứ tự sinh ra — từ cảm xúc, từ trải nghiệm, từ từng hơi thở.
Một bé gái vừa trải qua tang lễ của mẹ, ngồi bên gốc cây, không khóc, không niệm.
Chỉ yên lặng.
Và ngay lúc ấy, một vòng sáng chầm chậm xuất hiện sau lưng cô bé — không do ai truyền, không do ai áp đặt.
Vòng sáng ấy… mang hình một đoá sen khô, nhưng lại tỏa ra khí tức ấm áp đến lạ thường.
Một vị đạo giả đi ngang, khẽ thở:
“Chân đạo… chưa bao giờ bị lãng quên. Nó chỉ đợi đúng người, đúng thời khắc.”
…
Sự kiện “Tâm Linh Nhất Niệm” lan rộng như sóng, khiến nhiều tông phái bắt đầu tự xem xét lại sự tồn tại của mình.
Có những môn phái giải thể hoàn toàn.
Không vì thất bại.
Mà vì họ… đã hoàn thành sứ mệnh: dẫn đạo cho đến khi chúng sinh có thể tự đi.
…
Tại tầng giới Vô Tâm Đài – nơi từng là vùng di tích cấm kỵ vì từng là nơi thử nghiệm “tước bỏ cảm xúc để đạt đạo thuần khiết” – giờ đây nở đầy những hoa nhỏ vô danh, mọc lên từ tro tàn.
Người ta gọi chúng là “hoa hồi sinh”.
Không ai gieo trồng.
Chỉ mọc khi có người… tha thứ cho bản thân.
…
Một người mù – vốn là đồ tể suốt đời, mang nghiệp máu – bước đến Linh Môn, không xin tu luyện, chỉ mong được nghe một lần tiếng gió mà mẹ ông từng kể lúc nhỏ.
Khi ông ngồi dưới hiên nhà, cơn gió đầu mùa thổi qua, ông bật khóc.
Và ánh sáng… trở lại trong đôi mắt đã mù gần ba mươi năm.
Không nhờ pháp thuật.
Không do thần chú.
Chỉ vì ông… buông bỏ được điều mình từng không thể tha thứ.
…
Tại trung tâm Đạo Hải, cây Đạo Cổ không còn là biểu tượng của quyền năng.
Mà là biểu tượng của “ngộ.”
Không còn ai thắp hương.
Không còn ai vái lạy.
Người đến — chỉ để ngồi, để lặng, để nghe lại lòng mình.
…
Thương Yên — người từng là thánh nữ ngự đạo – giờ đây buông bỏ toàn bộ pháp lực.
Nàng ngồi bên gốc Đạo Cổ, mỗi ngày chỉ kể một câu chuyện.
Không phải chuyện huyền ảo.
Mà là chuyện… người.
Người yêu không được.
Người chết không siêu thoát.
Người sống không hiểu mình đang sống vì điều gì.
Người ta đến nghe – không để cầu ngộ, mà để nhớ rằng mình từng là người.
Và từ trong ký ức đau thương đó… họ tự chữa lành, và bước tiếp.
…
Cuối cùng, khi chư giới đã lặng, một điều lạ lùng xảy ra:
Toàn bộ linh mạch – vốn là xương sống năng lượng của các giới – tự động thay đổi cấu trúc.
Chúng không còn xoay quanh “trung tâm quyền lực”.
Mà xoay quanh… những nơi có tâm thức cộng hưởng.
Một xóm nghèo nơi trẻ con hay cười.
Một nghĩa địa nơi người sống vẫn hằng đến chăm cỏ cho người khuất.
Một bến đò nơi không ai để người khác đợi lâu.
Những nơi ấy… trở thành tâm mạch mới.
…
Khi hệ thống đạo lý thay đổi — không do một vị thần, không do một đạo chủ – mà do từng niệm chân thành sinh ra khắp nơi.
Lâm Vân không quay lại.
Nhưng mỗi người đều cảm thấy hắn… vẫn đang hiện hữu — trong từng cảm xúc mình không chối bỏ.
…
Và khi màn đêm buông xuống một ngày nọ, bầu trời không còn chi chít tinh tú như xưa.
Chỉ có một vầng sáng mờ, như ánh đèn giữa đêm.
Không rực rỡ.
Không kỳ ảo.
Chỉ nhẹ nhàng — như lời thì thầm của ai đó đã rời xa từ lâu:
“Đạo… chưa từng xa rời ngươi. Ngươi chỉ cần… một niệm thành tâm.”
