Dưới ánh chiều tà nhạt màu, đoàn người lặng lẽ tiến vào một khe núi hẹp, nơi hai vách đá dựng đứng như lưỡi kiếm xé ngang bầu trời. Đó chính là cửa ngõ dẫn vào Huyền môn cốc – vùng đất được đồn đoán là chốn cất giấu phần cuối cùng của “Bí kíp võ công thất truyền”.

Không khí bên trong khe núi khác hẳn, lạnh lẽo và tĩnh mịch như ngưng đọng thời gian. Những mảng rêu xanh phủ đầy tường đá, tiếng nước nhỏ giọt vang vọng trong không gian tối mù. Tạ Minh châm đuốc, ánh sáng lờ mờ rọi rõ những ký hiệu khắc sâu vào đá – chính là mật mã đầu tiên mà Thiện Hòa thiền sư từng nhắc đến.

Trước mặt họ là một cánh cổng đá lớn hình tròn, ở giữa có một mặt đồng khổng lồ chia thành tám phần, tượng trưng cho bát quái. Trên mỗi phần khắc một câu hỏi – không phải câu hỏi thông thường, mà là những vấn đề triết lý sâu xa của võ học, đạo lý và nhân sinh.

Thanh Hồng nhíu mày đọc thầm:

“Người luyện võ vì điều gì? Vì thắng người, thắng mình, hay thắng thiên mệnh?”

Tiểu Long suy nghĩ, rồi đặt tay lên phần “thắng mình”. Tức thì, tiếng cơ quan chuyển động vang lên, một âm thanh kim loại nặng nề vọng khắp hang đá.

Tạ Minh mỉm cười: “Võ đạo cao nhất là vượt qua chính mình. Nếu chọn ‘thắng người’, cửa có lẽ đã đóng chặt rồi.”

Cánh cổng thứ hai hiện ra, kèm theo một hàng chữ nhỏ bằng chữ triện cổ:

“Kẻ có tâm bất định, xin mời quay đầu.”

Một luồng gió lạnh thốc ra, thổi tắt bó đuốc trên tay Tạ Minh. Trong bóng tối dày đặc, cả nhóm chỉ còn ánh sáng từ viên dạ minh châu mà Tiểu Long giữ trong túi áo. Bên trong cánh cổng thứ hai là một mê cung đá – Tuyệt Ảnh động.

Lão hòa thượng quay đầu lại: “Đây chính là thử thách thứ hai – Thể lực và tinh thần.”

Bước vào mê cung, họ lập tức cảm nhận được sự choáng ngợp. Các vách tường đá cao đến hai trượng, từng lối rẽ trùng điệp, các hành lang u tối không hồi kết. Ánh sáng từ dạ minh châu chỉ đủ soi được vài bước chân trước mặt.

Họ đánh dấu lối đi bằng những mẩu giấy nhỏ, nhưng chỉ vài khúc quanh sau đã thấy dấu vết của chính mình quay lại. Rõ ràng có cơ quan xoay chuyển cấu trúc mê cung. Đây không đơn thuần là mê cung vật lý, mà còn là mê cung tinh thần.

Càng đi sâu, mọi người càng cảm thấy mệt mỏi. Không khí trong mê cung như bị rút cạn, mỗi bước đi như phải gồng mình chống lại trọng lực vô hình. Tạ Minh mồ hôi túa ra như tắm. Thanh Hồng bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Lão hòa thượng phải dùng nội lực giữ khí điều tức cho cả nhóm.

Tiểu Long, trong khi cố giữ tỉnh táo, bỗng nghe văng vẳng giọng cha mình thuở sinh thời:

“Long nhi, chỉ khi con giữ được tâm, con mới giữ được đường.”

Lời dạy đó như tia sáng trong màn sương. Cậu ngồi xuống, nhắm mắt lại, hít thở sâu. “Tâm bất định thì đường rối loạn. Tâm tĩnh lặng, lối sẽ mở.” – Cậu thầm niệm.

Lạ kỳ thay, khi cậu mở mắt ra, trên bức tường đá phía trước bỗng hiện ra một vệt sáng mờ – một đường nứt rất nhỏ mà trước đó không ai nhận ra. Cậu bước tới, dùng tay lần theo vết nứt, rồi đột nhiên – “rắc” – một phiến đá trượt sang bên, để lộ một đường hầm hẹp.

“Đi lối này!” – Tiểu Long hét lên.

Cả nhóm vội vã chui qua, theo đường hầm ngắn dẫn ra một không gian rộng lớn bên trong lòng núi – nơi cuối cùng của mê cung. Ở giữa sảnh đá là một bức tượng cổ, tay ôm một cuộn giấy lớn bằng ngọc xanh biếc.

Trên tường xung quanh là hàng trăm ký tự cổ, trong đó nổi bật nhất là dòng khắc:

“Lòng trung thành là cánh cửa cuối cùng.”

Lão hòa thượng thở dài: “Đây là thử thách thứ ba. Mỗi người trong chúng ta phải chọn: giữ mạng sống – hay giao ra điều mình quý nhất.”

Một bàn thạch hiện ra phía trước, trên đó có năm lỗ tròn – vừa vặn để đặt một vật gì đó. Thanh Hồng là người đầu tiên bước lên, không do dự, cô rút thanh kiếm gỗ cha cô để lại – vật duy nhất cô giữ sau khi cả gia đình bị tàn sát – đặt vào một trong năm lỗ.

Tạ Minh thở dài, tháo chiếc nhẫn bạc đeo trên cổ – kỷ vật từ người mẹ đã mất, ánh mắt đượm buồn nhưng cương nghị.

Tiểu Long ngập ngừng. Cậu chỉ có một vật duy nhất của cha – sợi dây chuyền bằng gỗ lim có khắc tên mình. Đó là thứ cuối cùng cha cậu đặt vào tay cậu trước khi nhắm mắt. Nếu đặt vào đây… cậu sẽ không thể lấy lại.

Nhưng rồi, cậu nhớ tới mục đích mình lên đường – không phải để giữ lại quá khứ, mà để bảo vệ tương lai. Cậu gật đầu, tháo dây chuyền, đặt vào ô tròn thứ ba.

Ngay lập tức, mặt đá phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Cánh cửa đá khổng lồ phía sau bức tượng cổ từ từ mở ra.

Bên trong là một động phủ tròn, giữa có một bệ đá nâng đỡ một cuộn ngọc thư – chính là phần cuối cùng của Bí kíp võ công thất truyền. Bên trên ngọc thư là dấu ấn bằng hắc kim: hình một con Long vân hóa khí, biểu tượng của Thiên Kiếm Môn năm xưa.

Tiểu Long tiến lại, tay run lên khi chạm vào cuộn ngọc. Nhưng chưa kịp mở ra, một mũi tên đen tuyền xé gió lao tới, cắm phập vào vách đá bên cạnh. Một tiếng cười vang vọng khắp động phủ:

“Các ngươi giỏi lắm… Nhưng từ đây trở đi, không còn là của các ngươi nữa…”

Bóng người áo đen xuất hiện từ phía sau, ánh mắt rực lên dưới chiếc mặt nạ bạc – chính là Đường chủ Hắc Ảnh Lâu, tay chân thân cận nhất của Thiên Ma Hội.

ĐỌC THÊM

Hẹn một mai anh sẽ về
Hẹn một mai anh sẽ về