Bóng đen hiện ra từ làn khói mờ mịt phía cửa đá. Hắn mặc y phục dạ hành màu đen tuyền, tay cầm một cây trường kiếm đỏ rực như tẩm máu. Ánh sáng từ cuộn ngọc thư phản chiếu lên chiếc mặt nạ bạc mà hắn đang đeo, làm lộ rõ đôi mắt đầy sát khí.

Lão hòa thượng đứng chắn trước mặt Tiểu Long, giọng trầm xuống:

“Hắc Ảnh Lâu… các ngươi quả nhiên vẫn bám theo từ đầu.”

Kẻ đeo mặt nạ cười khẽ. “Không hổ danh là Thiền Tâm đại sư năm xưa từng phong tỏa Nam Sơn đại chiến. Nhưng ngươi già rồi, và bí kíp… hôm nay là của ta.”

Hắn vung tay. Tức thì, năm bóng đen khác xuất hiện từ các ngách đá xung quanh động phủ, bao vây nhóm Tiểu Long. Tất cả đều là sát thủ tinh nhuệ của Thiên Ma Hội, mỗi người mang trên người huy hiệu hình đầu lâu đen thẫm – biểu tượng của Hắc Ảnh Lâu, đơn vị ám sát khét tiếng nhất võ lâm.

Tạ Minh xoay thanh đao cong, ánh mắt sáng rực. Thanh Hồng đứng cạnh Tiểu Long, một tay rút kiếm, tay còn lại đặt lên cuốn ngọc thư như để bảo vệ.

“Lùi lại!” – Lão hòa thượng gầm lên. “Bảo vệ Tiểu Long, ta chặn đầu lĩnh!”

Không đợi đối phương tấn công trước, Thiền Tâm đại sư đã tung người lên như một cánh hạc, trường bào phất lên cuồn cuộn. Từ tay áo, ông bắn ra một chưởng lực đầy nội kình – Phật Sơn Thất Thức – một tuyệt chiêu dùng nội lực nhu hòa để phá sát chiêu.

Bóng đen lãnh đạo cũng không vừa. Hắn xoay người trong không trung, tay vung kiếm thi triển Tàn Ảnh Vô Hình Kiếm, một loại kiếm pháp ma tà nổi danh, chém ra năm nhát kiếm vô hình mà mắt thường khó thấy.

Ầm!

Hai luồng lực va chạm khiến cả động phủ chấn động. Bụi đá bay mù mịt. Tiểu Long và Thanh Hồng tranh thủ lùi ra phía sau, bảo vệ cuộn ngọc thư.

Nhưng chưa kịp phản ứng, một sát thủ khác đã vọt tới trước mặt họ. Hắn vung song đao, hướng thẳng vào Tiểu Long. Thanh Hồng lao tới, kiếm chạm đao vang lên như chuông gió, tạo thành một loạt tia sáng tóe lửa.

“Không được để hắn đụng vào ngọc thư!” – cô hét lên.

Tiểu Long cố gắng giữ vững ngọc thư nhưng kẻ địch quá đông. Bàn tay cậu run rẩy, vừa vì sức ép, vừa vì cuộn ngọc thư tỏa ra một luồng nhiệt kỳ lạ, như có một sinh khí bên trong đang thức tỉnh.

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt Tiểu Long va vào hình rồng khắc trên ngọc thư – và tim cậu đập thình thịch. Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh cha mình – Lý Trường Sơn – người đã chết trong tay Thiên Ma Hội. Hình ảnh đó như thổi bùng lên tất cả oán hận, đau thương và quyết tâm trong lòng.

“Không! Bí kíp này không thể rơi vào tay các ngươi!” – Tiểu Long hét lớn, vận toàn bộ nội lực, tung một chưởng vào kẻ sát thủ trước mặt.

Đó không phải một chưởng lực bình thường. Đó là chiêu thứ nhất trong Long Vũ Quyết – một bộ công pháp vừa học trong phần đầu của bí kíp. Cú đánh khiến kẻ địch văng ra đập mạnh vào vách đá, máu ộc ra từ miệng.

Thanh Hồng quay đầu nhìn cậu với ánh mắt sững sờ. “Chiêu đó… cậu đã lĩnh ngộ rồi sao?”

Chưa kịp trả lời, một tiếng rú đau đớn vang lên – Thiền Tâm đại sư trúng một nhát kiếm vào vai, lùi lại, máu thấm đỏ áo tăng bào. Tạ Minh lập tức lao lên, cùng sư phụ chống đỡ. Cuộc chiến đang ở thế giằng co dữ dội.

Bất ngờ, từ giữa động, một vầng sáng từ cuộn ngọc thư bùng phát, tỏa ra thứ ánh sáng trắng chói lòa khiến toàn bộ mọi người đều phải nhắm mắt lại.

Khi ánh sáng lắng xuống, một kết giới mỏng như sương trắng đã bao phủ ngọc thư, ngăn cách nó với tất cả xung quanh.

Lão hòa thượng kinh hãi: “Đó là… kết giới tự phòng hộ của Thiên Kiếm Môn!”

Tên đầu lĩnh Hắc Ảnh Lâu gầm lên: “Không! Không thể để chúng thoát!”

Hắn vọt tới, nhưng ngay lúc ấy, một vệt sáng xanh bay vụt ra từ ngọc thư, đâm thẳng vào ngực hắn, khiến hắn thét lên đau đớn rồi bị đánh văng ra xa.

Cả động phủ rung lên lần nữa. Một phần trần đá bắt đầu đổ sập, như thể ngọc thư đã “thức tỉnh” và từ chối tất cả những ai mang sát khí.

Tiểu Long hét lớn: “Chúng ta phải rút!”

Thanh Hồng, Tạ Minh dìu lão hòa thượng, cùng Tiểu Long ôm ngọc thư thoát ra ngoài qua khe đá phía sau động. Các sát thủ còn lại bị kết giới đẩy lùi, không thể đuổi kịp.

Bên ngoài trời đã tối, gió núi thổi lạnh buốt. Nhóm chạy đến một bãi đá an toàn, nơi họ thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, người nào cũng bị thương.

Tiểu Long nhìn ngọc thư – nay đã trở nên ấm nóng kỳ lạ – rồi ngước mắt nhìn lên trời:

“Cha… hôm nay, con đã bảo vệ được điều người hy sinh để trao lại. Nhưng bí mật của bí kíp… mới chỉ bắt đầu.”

ĐỌC THÊM

Hẹn một mai anh sẽ về
Hẹn một mai anh sẽ về