Sau đêm trăng lễ hội yên bình, trời vừa rạng sáng thì nhóm Tiểu Long đã rời khỏi làng đào. Sự vui vẻ lắng đọng trong tâm trí họ chỉ như cơn gió thoảng, bởi con đường phía trước lại chìm trong sương mù của hiểm nguy. Đỉnh núi phía Tây, nơi ẩn cư của vị cao nhân được gọi là Thiện Hòa thiền sư, là điểm đến tiếp theo.

Họ băng qua rừng thông bạt ngàn, nơi tiếng chim rừng líu lo trên cao xen lẫn tiếng gió rít nhè nhẹ qua từng kẽ lá. Càng đi sâu vào núi, địa hình càng hiểm trở, đá sắc cạnh, rễ cây lồi lõm và những vách đá dựng đứng buộc họ phải cẩn trọng từng bước chân. Một lần trượt chân là đủ để đánh đổi mạng sống.

Tạ Minh đi trước dò đường, tay luôn cầm con dao găm quen thuộc. Thanh Hồng đi giữa, vẫn im lặng như thường lệ nhưng ánh mắt không rời khỏi Tiểu Long, người đang nâng niu cuốn bí kíp như báu vật. Lão hòa thượng đi sau cùng, vừa đi vừa lẩm nhẩm tụng niệm, đôi khi lại quan sát cỏ cây như đang dò xét sự biến động của đất trời.

Giữa đường, Tiểu Long bất giác mở lại cuốn bí kíp. Cậu không thể cưỡng lại sự thôi thúc trong lòng – cảm giác rằng cuốn sách này còn ẩn chứa điều gì đó chưa được giải mã. Và đúng như linh cảm, ở trang thứ 47, ngay dưới hình vẽ một hiệp khách đứng trong thế “Độc Lập Cửu Thiên”, một lớp giấy mỏng như da cá bất ngờ hiện ra dưới ánh sáng mặt trời xiên qua kẽ lá.

“Khoan đã… cái này không có trước đây!” – Tiểu Long kêu lên.

Cả nhóm dừng lại. Cậu nhẹ nhàng lật lớp giấy ra, phát hiện bên dưới là hàng loạt ký hiệu ngoằn ngoèo viết bằng mực bạc. Những ký tự như chữ Hán cổ nhưng lại mang cấu trúc không hoàn toàn quen thuộc – tựa như pha trộn với ngôn ngữ cổ phương Nam.

Thanh Hồng nghiêng người nhìn. “Đây là loại mã thư từng được dùng bởi các giáo phái thời Hậu Lý. Mỗi ký tự là một tầng nghĩa.”

Lão hòa thượng cúi xuống quan sát thật kỹ. “Không chỉ là bản đồ… đây có thể là mật khẩu – một đoạn chỉ dẫn tới ‘Huyền môn cốc’. Nơi đó được cho là chốn thất lạc phần bí kíp cuối cùng.”

Tạ Minh cất tiếng với vẻ nghi hoặc: “Nghe nói Huyền môn cốc là nơi chỉ có người được chọn mới có thể bước vào, bởi nó ẩn mình giữa thiên nhiên, phải giải đúng mật thư, nếu không… sẽ vĩnh viễn bị vây trong mê lộ.”

Trưa hôm đó, họ đến chân dãy Phù Dung Sơn, nơi thiền sư Thiện Hòa ẩn cư trong một ngôi chùa cổ. Trái với hình dung của mọi người, ngôi chùa không cao lớn hay nghiêm trang. Nó là một ngôi nhà tranh đơn sơ, phủ đầy rêu, nằm lọt thỏm giữa bạt ngàn tre xanh và đá tảng cổ xưa rêu phong.

Một ông lão tóc bạc phơ, thân hình gầy nhưng cử chỉ khoan thai, đang ngồi thiền trước hiên. Khi nghe tiếng bước chân, ông mở mắt, nụ cười hiền hậu nở trên môi.

“Các con đến rồi. Lòng trần chưa dứt, đường đạo còn xa. Để giải được mật thư, cần cả trí – lẫn tâm – lẫn tĩnh.”

Tiểu Long đưa cuốn bí kíp ra. Thiện Hòa thiền sư chỉ nhìn một thoáng đã gật đầu: “Đúng là ‘Bí kíp thất truyền’… Nhưng các con chưa thấy toàn bộ đâu. Mật thư này là bản rút gọn. Để hoàn chỉnh, cần ghép cùng ‘Ngọc ấn Long Hồn’ – vật đang nằm ở trung tâm Huyền môn cốc.”

Lão hòa thượng nhíu mày: “Ngọc ấn đó… chẳng lẽ là vật tượng trưng của Thiên Kiếm môn xưa?”

“Phải. Người cuối cùng giữ nó là Trưởng môn đời thứ năm, nhưng đã bị kẻ nội phản sát hại. Kể từ đó, võ lâm chia năm xẻ bảy.”

Thiện Hòa dẫn cả nhóm vào nội điện – một căn phòng trầm lặng, hương trầm phảng phất, ánh sáng rọi nhẹ qua ô cửa. Ông lấy ra một quyển sách cổ, trong đó chứa bản giải mã từng ký hiệu mà nhóm mang đến.

“Ba tầng của mật thư – tương ứng với ba thử thách,” ông nói chậm rãi. “Thử thách trí tuệ: phải giải chuỗi mật mã dưới thời gian giới hạn. Thử thách thể lực: vượt qua ‘Tuyệt Ảnh động’ – mê cung đá không ánh sáng. Thử thách cuối cùng là lòng trung thành – phải hy sinh một điều quý giá nhất để bước qua cánh cổng của cốc.”

Tiểu Long siết chặt nắm tay. “Cháu sẵn sàng.”

Thiện Hòa nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng: “Tốt. Nhưng phải nhớ, bí kíp không thuộc về người mạnh nhất, mà thuộc về người xứng đáng nhất. Trong hành trình này, nếu mất đi lương tâm, bí kíp sẽ trở thành ác mộng.”

Sau khi ở lại qua đêm để phục hồi, nhóm rời chùa vào rạng sáng hôm sau. Thiện Hòa trao cho họ một tấm bản đồ tay vẽ – không chi tiết, nhưng đủ để dẫn đường đến lối vào Huyền môn cốc, một khe núi giữa hai vách đá cao gần như dựng đứng.

“Cẩn trọng với những gì các con sắp gặp. Sẽ không chỉ có đá và bẫy. Những thứ vô hình còn đáng sợ hơn gươm giáo.”

Tiễn họ ra đến rừng tre, Thiện Hòa chắp tay trước ngực, khẽ niệm: “Thiện tai, thiện tai… Hộ pháp phù trì các con.”

Trên đường đi, nhóm dừng chân bên một thác nước nhỏ. Tiểu Long tranh thủ mở cuốn bí kíp, thử thực hành một chiêu pháp trong đó – “Thiên Tượng Hoành Không”. Động tác yêu cầu sự kết hợp tinh tế giữa nội lực, thân pháp và nhãn lực.

Cậu xoay người tung cú đá kết hợp nhún chân điểm vào thân cây, cả người lướt qua mặt nước như lướt gió, nhẹ nhàng đáp xuống mỏm đá. Dù còn vụng về, nhưng tiến bộ rõ rệt so với trước đó khiến cả nhóm trầm trồ.

Thanh Hồng mỉm cười: “Tiến bộ nhanh lắm đấy. Nhưng đừng vội. Võ công là một hành trình cả đời.”

Tiểu Long gật đầu, nhìn lên bầu trời mây xám trôi lững lờ: “Tôi không chỉ học võ để mạnh lên. Mà để hiểu… tại sao cha tôi mất mạng vì bí kíp này.”

Cả nhóm lặng đi.

Tạ Minh bất chợt lên tiếng: “Và để chấm dứt những cuộc truy sát vô nghĩa từ các thế lực như Thiên Ma Hội.”

Ánh mắt họ giao nhau – không lời hứa, nhưng đầy quyết tâm. Họ biết, con đường sắp tới không chỉ là khám phá bí mật võ công, mà còn là đối mặt với chính quá khứ của mình.

Trước mắt, con đường dẫn vào Huyền môn cốc đã mở ra.

 

ĐỌC THÊM

Hẹn một mai anh sẽ về
Hẹn một mai anh sẽ về