Gió bấc thổi lạnh buốt khi nhóm Tiểu Long đặt chân đến biên giới phía bắc, nơi Cổ Kiếm Lâm ẩn mình sau mấy trăm năm bị rêu phong che lấp. Bản đồ cổ mà Thiền Tâm mang theo khớp hoàn toàn với địa hình: ba ngọn tháp đá dựng đứng như đinh ba trấn giữ lối vào, và bên dưới là tầng tầng lớp lớp rừng già u tịch không ai dám bén mảng.
Tạ Minh lẩm bẩm: “Lạ thật, theo bản đồ, đây từng là một đại môn, có cả quảng trường và thư các, mà giờ chỉ còn rừng hoang và đá mục.”
Thiền Tâm đại sư gật đầu. “Năm xưa, khi Thiên Kiếm Môn bị tàn sát, để ngăn không cho kẻ thù đoạt bí kíp, các cao nhân đã vận dụng tâm pháp tối thượng, phong ấn nơi này bằng chính máu và linh hồn của họ. Ai chưa đủ định lực khi bước vào… sẽ mãi mãi không thể quay về.”
Tiểu Long đứng lặng trước tòa cổng đá mục nát. Tay cậu khẽ chạm lên tấm bia vỡ đôi, vẫn còn thấy lờ mờ ba chữ khắc sâu: Kiếm Vân Sơn. Dù chưa từng tới nơi này, cậu vẫn cảm nhận được một luồng khí quen thuộc, như đã ăn vào máu thịt từ đời nào.
Cả nhóm bước vào rừng.
Không khí trong Cổ Kiếm Lâm dày đặc âm khí, cây cối vươn cao như những bàn tay quỷ, chạm vào nhau tạo ra những âm thanh rin rít đáng ngờ. Mặt đất phủ đầy rêu và xương vụn. Chim muông vắng bóng. Ngay cả tiếng gió cũng nghe như thì thầm.
Đi được một quãng, bỗng Tạ Minh dừng bước. “Nghe gì không?”
Tiếng bước chân thứ năm. Một nhịp thở khác.
Không ai lên tiếng. Tất cả quay lại đồng loạt — nhưng phía sau không có ai.
Bỗng dưng, Thanh Hồng giật mình. “Tạ Minh đâu?”
Cậu ta vừa đứng đó, mà giờ biến mất như chưa từng tồn tại.
“Không được tách ra!” Thiền Tâm quát lớn. “Cổ Kiếm Lâm có trận pháp ảo ảnh. Hễ để tâm tán loạn là sẽ bị cuốn vào hư ảnh do chính tâm ma sinh ra.”
Nhưng đã quá muộn. Thanh Hồng bỗng kêu thất thanh. Trước mắt nàng, một hình ảnh hiện lên: mẫu thân nàng – người mà nàng nghĩ đã mất từ thuở nhỏ – đang đứng giữa rừng, mỉm cười dịu dàng.
“Mẹ…?”
Nàng lao về phía bóng hình ấy, nhưng Thiền Tâm nhanh như chớp chụp lấy cổ tay nàng, vận nội lực dồn xuống, khiến Thanh Hồng ngã gục. “Ngủ một lát. Đừng để ảo ảnh nuốt lấy.”
Tiểu Long cảm thấy đầu đau như búa bổ. Trước mặt cậu, khung cảnh Cổ Kiếm Lâm biến đổi: thay vì rừng, là quảng trường rộng lớn. Thay vì cỏ dại, là đá trắng xếp thẳng hàng. Và trước mắt cậu — một người đàn ông vận bạch y, tóc búi cao, tay cầm trường kiếm.
“Cha…”
Lý Trường Sơn — hình ảnh không thể nào quên, đang đứng giữa quảng trường, ánh mắt như đang gọi tên cậu.
Tiểu Long run lên. “Là người thật sao? Hay chỉ là hư ảnh?”
Không có lời đáp. Nhưng rồi, bóng hình ấy rút kiếm, bước tới. Mỗi bước đi là một luồng sát khí nhè nhẹ, từng chút ép chặt lấy ngực cậu.
“Ngươi… không phải cha ta!”
Bóng trắng nhếch môi cười, ánh mắt lập tức đỏ như máu. Tiểu Long hét lên, vận Long Vũ Quyết đánh mạnh một chưởng vào hư ảnh. Một tiếng nổ vang dội. Màn sương tan ra, để lộ một con thú khổng lồ bằng đá đang bị phong ấn giữa trung tâm rừng: Thạch Huyết Thú, vật giữ ấn cuối cùng của tầng hai bí kíp.
“Chỉ khi vượt qua tâm ma, ngươi mới đủ tư cách lĩnh ngộ tầng tiếp theo.”
Giọng nói từ đâu đó vang vọng. Có thể là của Thiền Tâm. Hoặc của chính Long Vũ Quyết khắc trong máu cậu.
Tiểu Long ngồi xuống, mở ngọc thư. Một dòng chữ mới hiện ra:
“Tầng thứ hai: Vũ Giới Huyễn Thể – Dẫn kiếm từ tâm, chém quỷ trong lòng.”
Ngay khi đọc xong, toàn thân cậu phát sáng. Luồng nội lực như nước lũ trào dâng. Cậu cảm giác các mạch máu mình đang chuyển động ngược chiều, toàn bộ tâm thức bị hút vào một dòng xoáy – nơi không còn phân biệt được đâu là bản thân, đâu là kẻ thù.
Rồi… một thanh kiếm từ trong cơ thể cậu xuất hiện. Không phải thật, nhưng cũng không phải hư vô. Vũ Giới Huyễn Kiếm – thứ chỉ những ai vượt qua được tầng thứ hai mới có thể nhìn thấy.
Tiểu Long nâng kiếm, đứng trước Thạch Huyết Thú.
Không đánh. Chỉ một nhát vung nhẹ.
Tiếng gầm chấn động cả cánh rừng. Bức tượng đá nứt toác. Từ trong thân thú, một luồng sáng đỏ phóng lên trời, hòa vào ngọc thư. Tầng thứ hai – đã được giải!
Nhưng chưa kịp vui mừng, mặt đất rung chuyển. Một âm thanh trầm đục vang lên từ lòng đất:
“Kẻ mang dòng máu Thiên Kiếm… ngươi đã chạm đến thứ không nên động vào.”
Mặt đất rạn nứt. Một cỗ quan tài đá từ từ trồi lên giữa quảng trường xưa. Trên nắp, khắc ba chữ bằng máu: Thiên Kiếm Chủ.
Thiền Tâm xuất hiện, kéo theo Thanh Hồng vừa tỉnh dậy, và Tạ Minh – mặt tái xanh vì bị vây trong ảo ảnh.
“Không thể nào… chẳng lẽ…”
Nắp quan tài rung nhẹ. Một bàn tay trắng bệch, vươn lên.
Tiểu Long thét lớn:
“Không! Cha ta đã chết!”
Thiền Tâm gào lên: “Không phải cha con! Là ký ức được luyện hóa thành vật sống – gọi là Huyết Ảnh Chủ Thể! Lùi lại!”
Nhưng Tiểu Long không lùi. Cậu bước tới. Huyễn Kiếm trong tay vẫn rực sáng. Nếu đây là sự thử thách, thì cậu sẽ dùng chính ý chí mình để phá vỡ nó.
Một nhát kiếm.
Lần này không phải chém kẻ thù.
Mà là chém vào chính niềm tin đã ăn sâu vào máu thịt: rằng cậu có thể gặp lại cha, rằng mọi việc có thể đảo ngược.
Tất cả tan biến trong một luồng sáng trắng.
Và khi ánh sáng lắng xuống, trong tay Tiểu Long không còn huyễn kiếm. Nhưng ngọc thư đã phát sáng trở lại – dòng chữ mới hiện lên:
“Ngươi đã vượt tầng thứ hai. Tâm không vọng, kiếm không tà. Nhưng hãy nhớ: tầng thứ ba không giữ bởi người… mà giữ bởi chính lòng ngươi.”
ĐỌC THÊM

