Sau khi giải được tầng thứ hai của Long Vũ Quyết và thoát khỏi Cổ Kiếm Lâm, cả nhóm chỉ kịp nghỉ ngơi vài canh giờ trước khi tiếp tục cuộc hành trình. Dựa vào manh mối mới ghi lại trong ngọc thư, Thiền Tâm đại sư xác định điểm đến tiếp theo là Trấn Huyết Dương – một nơi từng nằm trong vùng kiểm soát của Thiên Kiếm Môn, giờ đã bị lãng quên, và được dân gian gọi bằng cái tên khác:
Thị Trấn Đỏ Máu.
Truyền thuyết kể rằng, trong đêm diệt môn năm xưa, một trận tàn sát khốc liệt đã xảy ra tại đây. Máu của hàng trăm người dân vô tội thấm vào đất, khiến mảnh đất này mãi mãi mang một màu đỏ kỳ quái. Cây cỏ không mọc được. Sương mù thì vĩnh viễn bao phủ. Và bất kỳ ai dám qua đêm ở đó… sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Dù biết rõ nguy hiểm, nhóm Tiểu Long không còn con đường nào khác. Họ phải đến đó, bởi tầng thứ ba của bí kíp – tầng cuối cùng – được cho là đang bị phong ấn tại “Thạch Kiếm Đài”, một địa điểm bí ẩn chỉ xuất hiện trong những truyền thuyết rùng rợn về trấn này.
Cả bốn người đến cổng trấn vào lúc hoàng hôn. Cảnh tượng trước mắt khiến họ khựng lại.
Toàn bộ thị trấn bị bao phủ bởi một màn sương màu hồng nhạt, nặng trĩu và ngột ngạt như sương máu. Những ngôi nhà xiêu vẹo, cửa gỗ đóng chặt, không một bóng người. Nhưng rõ ràng, họ cảm thấy đang bị dõi theo – từ mọi phía.
Tiểu Long đưa tay ra, sương lập tức bám dính vào da thịt như mạng nhện, mang theo mùi tanh kỳ quái. Cậu rút tay lại, mắt sắc lạnh. “Cẩn thận. Có sát khí.”
Tạ Minh lầm bầm: “Trấn này… giống như đã bị phong tỏa giữa sự sống và cái chết vậy.”
Cả nhóm chọn một căn nhà cũ nằm ở mé trấn để trú tạm. Bên trong, bụi phủ dày, nhưng vật dụng vẫn còn nguyên – như thể chủ nhân vừa rời đi… cách đây trăm năm. Trên bàn là một cuốn sổ nhật ký, giấy đã ố vàng, chữ viết nghiêng ngả.
“Ngày thứ 3: Có tiếng trẻ con khóc đêm, nhưng cả trấn đã không còn trẻ con nào.
Ngày thứ 6: Gương không còn soi được mặt mình.
Ngày thứ 9: Tôi bắt đầu quên tên mình. Cái bóng dưới chân cũng không theo tôi nữa.”
Thiền Tâm cau mày. “Ảo cảnh ở đây… không giống ở Cổ Kiếm Lâm. Nó không đánh vào tâm ma, mà đánh vào linh hồn.”
Tiểu Long đứng dậy, rút ngọc thư ra, đặt giữa nhà. Đúng như dự đoán, khi ngọc thư chạm đất, một luồng sáng đỏ bùng lên, chỉ vào hướng đông bắc trấn.
“Thạch Kiếm Đài.”
Họ lập tức lên đường. Nhưng chưa kịp bước ra khỏi ngưỡng cửa, tiếng chuông nhà thờ đổ vang từ trung tâm trấn. Âm thanh chậm, kéo dài, mỗi nhịp như đánh vào tim gan.
Bên ngoài, những bóng người bắt đầu lướt qua trong màn sương.
Không tiếng bước chân. Không gương mặt.
Chỉ là những hình bóng mặc tang phục trắng, đầu đội khăn tang, tay cầm kiếm gỗ, đi thành hàng, chầm chậm tiến về phía ngôi đài cổ.
“Bọn họ… là ai?” – Thanh Hồng nắm chặt kiếm, lùi về sau.
Thiền Tâm đáp: “Họ từng là kiếm thủ của Thiên Kiếm Môn, bị sát hại ngay trong đêm phong ấn. Linh hồn họ chưa siêu thoát, bị trói buộc vào nơi phong ấn… để canh giữ tầng cuối cùng.”
“Chúng ta phải phá phong ấn đó sao?” – Tạ Minh hỏi, mặt đầy hoang mang.
“Không.” – Thiền Tâm lắc đầu. “Chúng ta phải xin phép.”
Cả nhóm đi theo hàng bóng trắng đến Thạch Kiếm Đài – một bệ đá tròn nằm giữa quảng trường cũ, nơi duy nhất trong trấn không có sương mù bao phủ. Trên đài, cắm sừng sững một thanh kiếm đá nứt vỡ, xung quanh khắc đầy chú văn cổ đại bằng máu.
Ngay khi Tiểu Long bước lên đài, tất cả bóng trắng cùng dừng lại.
Không gian như đóng băng.
Một bóng người từ giữa đài bước ra. Đầu quấn khăn trắng, mặt không có mũi, chỉ có đôi mắt chảy máu. Giọng hắn vang lên như tiếng đá va vào nhau:
“Kẻ giữ bí kíp…
Ngươi có dám từ bỏ tình thân?
Ngươi có dám chém đứt nhân tâm?
Ngươi có dám bước lên tầng cuối, để rồi… không còn là chính ngươi nữa?”
Tiểu Long không trả lời. Cậu rút ngọc thư ra, đặt lên kiếm đá. Luồng khí đen lập tức tuôn ra từ mặt đất, quấn lấy ngọc thư như muốn nuốt trọn.
Tạ Minh và Thanh Hồng muốn xông vào giúp nhưng bị kết giới đánh bật.
Chỉ mình Tiểu Long được giữ lại trong vòng tròn.
Cậu nhắm mắt.
Trong đầu, một giọng nói vang lên:
“Muốn có sức mạnh vô song, phải từ bỏ thứ quý giá nhất.
Chọn đi – tình bạn, tình yêu, hay ký ức?”
Một loạt hình ảnh hiện ra trước mắt cậu – lúc cùng Tạ Minh luyện kiếm dưới thác, lần đầu gặp Thanh Hồng trong rừng phong đỏ, giọng cha gọi cậu dậy sớm mỗi buổi sáng…
Mồ hôi lạnh túa ra.
Nhưng rồi, Tiểu Long mở mắt, ánh nhìn kiên định.
“Ta không chọn.”
“Ngươi không thể có cả ba.” – giọng nói giận dữ.
“Vậy thì ta gánh chịu hậu quả. Nhưng ta sẽ không đánh đổi.”
Lúc ấy, ánh sáng từ ngọc thư bùng lên rực rỡ.
Thanh kiếm đá nứt toác. Một vật thể hình tròn bay ra từ trong – chính là tâm hạch của tầng thứ ba.
Trấn Huyết Dương rung chuyển. Các bóng trắng đồng loạt cúi đầu, rồi hóa thành làn khói trắng, bay vào trời đêm.
Ngọc thư bay về tay Tiểu Long, tỏa sáng rực rỡ. Dòng chữ cuối cùng hiện lên:
“Tầng thứ ba – Vũ Tâm Định Kiếm: Tâm vững như sơn, kiếm định thiên mệnh.”
Bí kíp… đã hoàn toàn mở.
Nhưng chưa kịp thở phào, từ xa vang lên một tiếng cười quen thuộc – lạnh buốt và đầy mỉa mai.
Trên nóc nhà đối diện, một bóng đen xuất hiện. Đôi mắt sáng đỏ, mặt đeo mặt nạ tam diện.
Vô Diện.
“Tốt lắm, Tiểu Long. Giờ thì… giao bí kíp ra. Và ta sẽ để ngươi chết trong toàn thây.”
ĐỌC THÊM

