Từ khe núi phía Nam, ánh bình minh còn chưa kịp lan đều thì một làn khói đen đã vươn lên như cột trụ u ám, báo hiệu sự xuất hiện của thứ gì đó không thuộc về ánh sáng.

Hắc Ảnh Lâu – tổ chức sát thủ khét tiếng trong giang hồ – đã đánh hơi được năng lượng từ “Long Vũ Quyết” vừa thức tỉnh. Và kẻ đứng đầu, kẻ mang cái tên khiến bao cao thủ từng kinh hãi rùng mình: Vô Diện, đã không còn ẩn thân trong bóng tối.

Trên sườn núi Tử Vân, Tiểu Long cùng nhóm đã rời khỏi hang đá, đi về hướng Tây, nhằm tránh đường chính – nơi mà Hắc Ảnh Lâu rất có thể đã bố trí người chờ sẵn. Thiền Tâm đại sư đi giữa đội hình, điều tức không ngừng để giữ ổn định nội lực cho cả nhóm.

Tạ Minh – người duy nhất chưa bị thương – vừa đi vừa quan sát. “Không khí… có mùi kim khí, huynh có ngửi thấy không?”

Tiểu Long gật đầu, tay đã đặt lên chuôi kiếm. Không khí xung quanh dày đặc đến nghẹt thở. Chim rừng đã im bặt. Cỏ cây như cũng ngừng lay động.

“Chúng đang đến.”

Câu nói vừa dứt, một loạt ám khí bay vù vù từ ba phía, kèm theo tiếng hét lạnh lẽo vang vọng:

“Kẻ giữ ngọc thư – nộp mạng!”

Tạ Minh lập tức múa kiếm, đỡ ba mũi phi đao tẩm độc. Tiểu Long phản ứng nhanh như chớp, xoay người đẩy Thanh Hồng ra khỏi tầm bắn, rồi dùng Long Vũ chưởng tạt một luồng khí đánh bật cả dãy ám khí còn lại.

Cả nhóm chưa kịp thở ra thì năm hắc y nhân từ trên cao lao xuống như sấm sét. Gương mặt bị che kín, thân pháp giống nhau như đúc – chính là Ngũ Ảnh Thủ dưới quyền Vô Diện.

Cuộc giao tranh nổ ra dữ dội. Đao kiếm va chạm chan chát. Tiếng binh khí gào thét vang dội núi rừng. Thanh Hồng không còn dè dặt nữa, kiếm pháp của nàng uyển chuyển như gió, nhưng sắc bén như điện, giết liền hai tên trong một chiêu.

Tạ Minh đánh ngang, trúng vai kẻ thứ ba. Thiền Tâm đại sư phất tay áo, nội lực hất tung kẻ thứ tư vào vách đá, gục xuống không kịp phản kháng.

Chỉ còn tên cuối cùng, hắn không lao vào đánh mà lùi lại, cười nhạt:

“Ngươi quả nhiên đã giải được tầng thứ nhất của Long Vũ Quyết. Nhưng… đó mới chỉ là khởi đầu của bi kịch!”

Hắn rút trong tay ra một mặt nạ bạc, khắc hoa văn hình rồng uốn lượn. Tiểu Long nhìn chằm chằm – hình vẽ đó… giống hệt mặt nạ mà người đã sát hại cha cậu năm xưa đội.

“Ngươi là ai?!”

Tên sát thủ cười lớn, rồi ném mặt nạ xuống đất. Dưới lớp khăn trùm là một gương mặt quen thuộc – gầy, dài, ánh mắt sắc lạnh…

“Ngươi có nhớ lần đầu ngươi xuống núi, gặp một người lạ cho ngươi cuốn sách vỡ lòng về nội công không? Đó là ta.”

Tiểu Long trợn mắt: “Ngươi… là lão ăn mày trong chợ Tử Dương…”

“Phải! Ngươi không thấy lạ sao, một lão ăn mày mà có thể chỉ điểm đúng từng lỗi trong cách vận khí của ngươi? Ta đã ở cạnh ngươi từ lâu rồi, Tiểu Long à…”

Hắn cười khẽ, rồi kích nội lực làm vách núi sụp xuống, bụi đá tung mù mịt. Khi bụi lắng xuống, hắn đã biến mất.

Tiểu Long đứng lặng. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Bàn tay cậu run nhẹ. Không phải vì sợ. Mà vì cơn giận đang dâng lên đến đỉnh điểm.

Đêm ấy, họ dừng chân tại một căn miếu bỏ hoang gần biên giới Duyên Linh. Thiền Tâm ngồi bên bàn đá, nét mặt trầm tư.

“Đó là Ảnh Tàn, đệ tử đầu tiên của Vô Diện. Hắn chính là người từng mang ngươi rời khỏi thôn Mộc Lâm, giả danh ta… nhưng giữa đường, hắn bị người của ta phát hiện và ngăn lại. Chúng ta cứ ngỡ hắn đã chết.”

Thanh Hồng cau mày: “Tức là suốt bao năm, hắn âm thầm theo dõi, gieo ảnh hưởng lên nội lực của Tiểu Long từ sớm?”

Thiền Tâm gật đầu: “Nếu hắn ra tay điều hướng sai, thì giờ này Tiểu Long đã tẩu hỏa nhập ma. Nhưng hắn không làm vậy. Hắn chờ ngươi giải bí kíp – và… giao nó lên cho chủ nhân của hắn: Vô Diện.”

Tiểu Long trầm ngâm, ánh mắt vẫn không rời mặt nạ bạc bị vỡ. Trong lòng cậu, cơn giận không thể xóa được. Nhưng sâu trong đó… còn một nỗi sợ mơ hồ: Nếu bí kíp thật sự có thể điều khiển tâm trí, liệu chính cậu có thể chống lại?

Sáng hôm sau, cả nhóm rời khỏi miếu hoang. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài tiến về Cổ Kiếm Lâm – nơi từng là tổng đàn cũ của Thiên Kiếm Môn, và cũng là nơi chứa nốt hai đoạn phong ấn cuối cùng.

Trên đường đi, họ gặp một nhóm tiểu thương bị thổ phỉ tấn công. Tiểu Long không do dự, lao vào giúp đỡ. Sau khi đánh lui đám cướp, một lão nhân trong đoàn tiểu thương run rẩy nắm tay cậu:

“Cậu là… đệ tử của Lý Trường Sơn sao? Ta từng thấy ông ấy năm xưa – khí phách ấy, ánh mắt ấy, là không thể quên được!”

Cả nhóm ngạc nhiên. Hóa ra trong thế gian, vẫn còn người nhớ đến anh hùng xưa cũ, vẫn còn những tấm lòng hy vọng một ngày công lý trở lại võ lâm.

Tại một hang động sâu trong dãy Bạch Mã, Vô Diện đang ngồi trước một tấm kính huyết ngọc. Gương mặt thật ẩn sau ba lớp mặt nạ, nhưng ánh mắt lộ ra sắc bén đến ghê rợn.

“Hắn đã mở được tầng một.”

Giọng hắn vang lên trầm trầm. Bên cạnh là Ảnh Tàn quỳ rạp: “Chủ nhân, cần ta lấy lại bí kíp không?”

Vô Diện phất tay:

“Không. Hãy để hắn mở tiếp. Đến tầng cuối cùng… hắn sẽ không còn là hắn nữa.”

Hắn quay sang, nhìn vào huyết ngọc đang hiển hiện bóng dáng Tiểu Long và nhóm bằng một loại pháp nhãn kỳ lạ.

“Lý Trường Sơn năm đó không thắng nổi ta. Để xem… con trai hắn có thoát khỏi vận số đã định hay không.”

Và bóng tối lại bao phủ lòng động.

ĐỌC THÊM

Hẹn một mai anh sẽ về
Hẹn một mai anh sẽ về