Gà rừng vừa cất tiếng gáy đầu tiên ở chân núi Tử Vân, khi nhóm Tiểu Long bắt đầu nghi lễ khai giải ngọc thư phong ấn.

Hang đá đêm qua giờ đã trở nên yên tĩnh. Trong lòng động, một chiếc bàn đá được dọn sạch sẽ. Trên bàn đặt cuộn ngọc thư cổ, xung quanh là tám cây hương trầm được thắp lên theo thế Bát Cửu Trận Đồ, bốc khói mờ mịt.

Thiền Tâm đại sư ngồi thiền giữa trận, tay kết ấn Kim Cang hộ pháp, tụ khí vào luồng nội lực cuối cùng. Ánh mắt ông nghiêm nghị:

“Cuốn ngọc thư này được phong ấn bởi ba tầng cấm chú. Mỗi tầng tương ứng với một phần tâm pháp. Người giải phải có nội lực ổn định, tâm không tạp niệm, và…” – ông liếc sang Tiểu Long – “…phải sẵn sàng chấp nhận hậu quả.”

Tiểu Long gật đầu. “Con đã chuẩn bị.”

Cậu bước vào trung tâm, đứng trước ngọc thư. Ánh sáng trắng lập tức bùng lên như phản ứng với huyết mạch của cậu. Cậu đưa tay lên chạm vào ấn triện đỏ khắc hình long vân — ký hiệu của Thiên Kiếm Môn.

ẦM!

Một tiếng nổ nhẹ vang lên. Không khí xung quanh như vỡ vụn thành vô số mảnh năng lượng trong suốt. Ánh sáng bao quanh cuốn ngọc thư dần biến mất. Một trận đồ lạ lẫm hiện ra trên mặt đá – là bản khắc bằng huyết chú, lấp lánh ánh tím sẫm.

Lúc ấy, từ ngọc thư vang lên tiếng hét vang vọng như từ một linh hồn bị giam cầm bao năm trời:

“Người chưa đủ đạo tâm thì đừng vọng tưởng chạm đến tuyệt học của Thiên Kiếm!”

Cả động phủ rung chuyển. Một luồng khí đen từ trong thư bắn ra, quấn lấy Tiểu Long như muốn kéo cậu vào một vực sâu vô hình.

Thanh Hồng lao lên, nhưng bị kết giới đẩy lùi. “Tiểu Long!”

Cậu đứng im giữa tâm bão, nhưng ánh mắt không hề dao động. Ngay khoảnh khắc ấy, từ trong ngực Tiểu Long, một luồng nội lực màu lam bạc tuôn trào, tạo thành hình ảnh con rồng uốn lượn, lao ra cắn nát khí đen.

ẦM!!!

Ánh sáng tỏa ra như sóng thần, đẩy lui toàn bộ bóng tối. Từng ký tự trong ngọc thư hiện rõ lên không trung:

“Thiên Kiếm Tâm Pháp – Long Vũ Quyết – Nhất Kiếm Đoạn Vân”

Tiểu Long không tự điều khiển được cơ thể. Đôi tay cậu chuyển động theo hình thái vô hình, như bị dẫn dắt bởi một thế lực cổ xưa. Từng động tác, từng nhịp thở, tất cả như thể đã từng tập luyện hàng ngàn lần trong tiền kiếp.

Rồi… một tiếng nổ lớn như sét đánh ngang tai. Cậu đẩy một chưởng ra trước — và cả vách đá bị phá vỡ trong tích tắc, để lại một khe nứt sâu hun hút, vết cắt mịn như gương.

Tạ Minh sững sờ: “Đó… đó là kiếm khí thuần túy từ nội lực!”

Thiền Tâm đại sư không nói gì. Ông chắp tay niệm chú, rồi từ tốn nói:

“Người đã chạm tới tầng đầu tiên của Long Vũ Quyết. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc…” — ông nhìn ngọc thư, nơi ánh sáng đã tắt — “…cánh cửa còn lại đã mở. Và kẻ bên kia… sẽ cảm nhận được.”

Đúng lúc đó, bên ngoài động phủ, một tiếng huýt sáo dài vang lên từ phía xa — âm thanh lạnh như băng, chấn động nội tạng.

Thanh Hồng rút kiếm. “Là người của Hắc Ảnh Lâu. Bọn chúng đã đánh hơi thấy!”

Tiểu Long quỳ gối xuống, thở dốc. Khí trong người loạn nhịp, mạch huyết đảo lộn. Thanh Hồng đỡ cậu dậy, ánh mắt không giấu được lo lắng.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” – Thiền Tâm nghiêm giọng – “Chuyến này, chúng không chỉ muốn bí kíp… mà sẽ muốn mạng con.”

Tạ Minh rút vũ khí, dõi mắt ra xa: “Vậy thì để xem… ai cướp được của chúng ta lần nữa.”

Ánh bình minh bắt đầu rọi lên triền núi. Bốn người, với một bí kíp vừa được giải khai, một thân thế vừa được làm rõ, và một hành trình đầy máu và mưu toan phía trước — bước ra khỏi động phủ.

ĐỌC THÊM

Hẹn một mai anh sẽ về
Hẹn một mai anh sẽ về