Sau đại kiếp Thiên Ảnh, tầng khí lưu của thiên giới bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo lạ. Trên bầu trời phương Đông, sao Tử Huyền đột ngột sáng rực, phủ một tầng ánh tím khắp mặt đất. Dưới ánh tinh diệu ấy, vô số linh thú, dị mộc, cổ thụ… đồng loạt thức tỉnh như bị thiên mệnh triệu hồi.
Ở trung tâm Vạn Linh Cổ Cốc, nơi mà suốt mười vạn năm qua là khu vực tử tuyệt — không người nào có thể sống sót bước vào, bỗng dưng… xuất hiện một giọng ca trẻ con, trong trẻo, ngân nga từng chữ cổ ngữ:
“Ngã vị linh nguyên,
Thiên địa bất động.
Nhất niệm khai sinh,
Cổ mạch tái phục.”
Câu hát vừa dứt, mặt đất rung chuyển. Cả cốc địa vốn khô cằn đột nhiên nở rộ vô số hoa linh lan, thảm thực vật trồi lên từ đá xám, từng đợt linh khí cổ đại phun lên như núi lửa. Một cột sáng hình chóp tam giác bắn thẳng lên trời, tạo thành Khai Thế Địa Đỉnh — một trong những Thánh Vật từng được nhắc đến trong Tiên Văn Chí Linh Ký!
Tại Nguyên Hoàng Cảnh.
Lục Trần đang luyện hóa luân thứ tám, thì linh cảm trong tâm đột ngột nhói lên. Hắn mở mắt, sắc mặt trầm xuống.
“Là Vạn Linh Cổ Cốc… Phong ấn Địa Đỉnh đã tan?”
Bên cạnh hắn, Độc Cô Linh Tuyết gật đầu:
“Đúng vậy. Nhưng quan trọng hơn — Địa Đỉnh chính là vật gắn liền với ‘Sơ Linh Đạo Mệnh’, ai khống chế nó… sẽ trở thành trung tâm của Thiên Đạo Hồi Nguyên.”
Nghe đến đây, Lục Trần im lặng một lúc rồi đứng dậy.
“Đi.”
Ba ngày sau – Trước cửa Cổ Cốc.
Không chỉ có Lục Trần. Mười ba đạo giả cấp “Chân Tông” cũng đã có mặt. Người của Thiên Linh Tông, Tứ Quang Các, Bạch Diệp Sơn, và thậm chí… Tịch Vân Ma Cung – từng bị coi là tuyệt diệt 300 năm trước.
Ai cũng biết — đây không còn là thăm dò cơ duyên nữa. Mà là cuộc phân chia vận mệnh cho thời đại tiếp theo.
Từ đám đông, một nam tử mặc trường bào đỏ bước ra, tóc trắng như tuyết, mắt như rắn hổ mang: Huyết Đạo Vương – Nghiêm Vô Kỳ. Hắn đưa mắt nhìn quanh:
“Vạn Linh Cổ Cốc hôm nay không còn là tử địa. Địa Đỉnh thức tỉnh, cũng đồng nghĩa Thiên Đạo chuẩn bị lập lại chu kỳ. Ai bước vào… phải chuẩn bị để trở thành kẻ bị số phận định hình, hoặc… định hình số phận cho cả thế giới.”
Lời chưa dứt, một bóng đen lướt qua — Nguyệt La từ Ngũ Lôi Cung — nữ đạo giả được mệnh danh là “Ảnh hậu cổ giới”, lạnh lùng nhưng thông tuệ. Nàng liếc Lục Trần, hỏi:
“Ngươi sẽ vào trước?”
Lục Trần không đáp, chỉ đi thẳng.
Bên trong Cổ Cốc – Thế Giới Linh Mệnh
Vừa bước vào, thế giới trước mắt như đảo ngược: trời ở dưới chân, đất ở trên đầu, cây cối mọc từ không khí, linh thú bay như mây. Một loại “định luật” khác đang chi phối nơi đây — Định Luật Linh Mệnh.
Lục Trần cảm thấy rõ: luân thứ tám trong Đạo Thai bắt đầu dao động theo nhịp điệu của đất trời nơi này.
Giữa cốc, một cái đỉnh khổng lồ trồi lên từ lòng đất, cao hơn trăm trượng, đỉnh chạm trời, thân khắc 99.999 văn tự cổ – mỗi chữ là một sinh linh từng có trong lịch sử.
Mỗi bước tiến gần là một lần tâm trí bị soi chiếu. Người chưa đủ đạo tâm… sẽ mất đi chính mình trong cơn cuồng ảnh của tiền kiếp.
Từ phía xa, có tiếng kêu thất thanh. Một đạo giả áo xám ngã gục, mắt hóa đỏ, miệng lẩm bẩm: “Ta… là thần… là đế… là…”
Phốc! – đầu nổ tung.
Không khí ngưng đọng. Đây là lời cảnh báo rõ ràng.
Lục Trần thầm niệm Thái Nhất Huyền Nguyên Chân Kinh, từng bước ổn định tâm trí, rồi tiến lên đài đỉnh. Tay phải hắn chạm vào bề mặt lạnh buốt. Ngay lập tức…
ẦM!
Cả Địa Đỉnh rung lên, ánh sáng từ các văn tự cổ đồng loạt phát sáng, phóng vào mi tâm hắn!
Tầm nhìn Lục Trần mờ đi.
Hắn rơi vào một thế giới không có tên.
Không có trời.
Không có đất.
Chỉ có một đốm sáng, và một giọng nói trầm như biển cổ:
“Ngươi là ai?”
“Ta là Lục Trần.”
“Không. Tên là dán nhãn. Hỏi lại — NGƯƠI LÀ GÌ?”
Câu hỏi này không dành cho trí óc.
Mà dành cho toàn bộ tâm hồn.
Câu trả lời duy nhất chính là đạo niệm.
Lục Trần không đáp. Hắn quỳ xuống. Một tay đặt lên ngực, chậm rãi nói:
“Ta… là người đang đi trên con đường chưa có ai đi.”
“Không vì cứu thế giới.”
“Không vì hủy thế giới.”
“Không vì thành tiên.”
“Không vì xưng đế.”
“Ta… chỉ để hiểu vì sao mình có mặt nơi đây.”
Tĩnh lặng kéo dài.
Sau đó… tiếng cười vang như vũ trụ nổ tung!
“Tốt. Tốt lắm. Ngươi – không muốn làm ai, vậy thì… có tư cách viết lại tất cả.”
Từ hư không, hồn đỉnh giáng xuống, khắc một văn tự mới: Trần — trở thành chữ thứ 100.000 của Địa Đỉnh!
Bên ngoài, mưa ánh sáng rơi xuống.
Chúng đạo giả nhìn thấy Địa Đỉnh tỏa hào quang, ai cũng lặng người. Một giọng già nua vang vọng:
“Đã 108.000 năm… mới có người được Địa Đỉnh khắc tên.”
“Vạn Linh Tề Minh – Kỷ Nguyên Mới… khởi động rồi.”
