Gió lớn cuồn cuộn cuốn qua đại địa hoang nguyên phía Bắc Huyền Giới. Mây đen che phủ bầu trời, từng đạo lôi đình như móng vuốt cự thú đang giằng xé không trung. Giữa thiên địa u ám ấy, một bóng người độc lập, áo lam phấp phới, tóc dài tung bay, ánh mắt trầm như đá tạc — đó là Lục Trần.
Sau khi phá giải trận Huyễn Thiên tại Linh Nham Sơn, Lục Trần đã ngộ ra tầng thứ năm của Đạo Kinh Vô Cực, bước vào cảnh giới Đạo Thai Đệ Thất Trọng. Nhưng vừa tiến một bước, hắn liền cảm ứng được thiên địa biến động — một thứ gọi là Khai Thiên Kiếp Ảnh.
Đây không phải là thiên kiếp bình thường. Mà là thiên đạo phản chiếu một “Khả năng mở trời”, những kẻ bước vào đạo sâu đến mức có thể tự sinh “thế giới quan nội tâm” sẽ bị thiên địa thử thách. Nếu vượt qua, con đường trước mặt là vô lượng; nếu không… thần hồn câu diệt!
“Ngươi đã chọn đi theo con đường chưa từng ai bước…” – Một giọng nói trầm hùng vang vọng từ tận sâu trong thiên không, như tiếng gõ của Đạo Lô Cổ xưa. Từ trong tầng mây, một thân ảnh như thần minh hiện ra, mặc hắc bào, tay cầm quyền trượng ánh kim – chính là Thiên Ảnh sinh ra từ thiên đạo ý chí!
Lục Trần không tỏ ra kinh ngạc, hắn sớm đã đoán ra con đường này không thể bình yên đi đến cùng.
“Ngươi… là ta trong một khả năng khác?” – Lục Trần hỏi.
Thiên Ảnh không đáp, chỉ nâng tay điểm nhẹ. Tức khắc, đại địa nứt toác, từ trong khe sâu bay ra hàng ngàn mảnh ký ức hư ảo — chính là những đoạn đời nếu Lục Trần lựa chọn con đường khác: có đoạn hắn làm đệ tử tông môn nhỏ, chết già nơi sơn dã; có đoạn hắn nhập ma, đồ sát thiên địa; có đoạn hắn thành hoàng đế, nhưng cô độc đến cùng cực…
“Đây là vô lượng nhân quả, vô lượng nhánh thời gian, vô lượng lựa chọn. Ngươi chọn cái khó nhất, vậy thì hãy chứng minh… rằng ngươi có thể sống tiếp.”
Thiên Ảnh bước xuống, trời đất rung động, từng bước là từng đạo pháp tắc, từng chỉ là từng luồng đạo lôi. Cả không gian hóa thành chiến trường của một mình Lục Trần.
ẦM!
Một đạo đạo lôi đánh thẳng xuống, Lục Trần vung tay trái, triệu ra Tam Sinh Đồ, ngăn được phần lớn. Nhưng thiên đạo không dừng — từ phía sau, mười vạn vạn lưỡi kiếm ánh sáng giáng xuống, như giết cả lịch sử hắn từng đi qua.
Hắn ngẩng đầu hét lớn: “Thiên đạo muốn diệt ta? Phải hỏi xem… ta có đồng ý hay không!”
Lục Trần không lui nữa. Hắn triệu ra Trảm Hư Cổ Kiếm, một kiếm phá không, chém vỡ màn mây, xẻ đôi một mảnh Thiên Ảnh.
Nhưng Thiên Ảnh lại cười: “Ta không chết, vì ngươi còn nghi hoặc.”
Lục Trần giật mình. Đúng vậy — trong sâu thẳm lòng hắn vẫn còn một tia sợ hãi, một đoạn nhân sinh chưa dám đối mặt. Chính là — quá khứ!
Từ trong không gian, một thân ảnh thiếu nữ bước ra, mặc y phục màu trắng, khuôn mặt dịu dàng, đôi mắt buồn u uẩn — Tử San, người hắn từng thề bảo hộ cả đời… nhưng lại không thể cứu được!
“Tại sao lại để ta chết?” – Nàng hỏi, giọng không trách móc, chỉ có vô tận cô đơn.
Lục Trần im lặng. Đây chính là gút mắc lớn nhất trong tâm hắn. Năm đó nếu hắn kiên quyết hơn, nếu hắn không bị lừa rời khỏi Vân Thành, có lẽ…
Hắn quỳ xuống, cúi đầu: “Là ta sai, là ta quá yếu…”
Thiên Ảnh cười lớn: “Ngươi nhận rồi, nhưng ngươi không vượt qua! Muốn khai thiên, không chỉ có sức mạnh, mà còn phải có tâm vô trần cấu!”
Lúc này, trong ý hải của Lục Trần hiện lên một dòng cổ ngữ từ Đạo Kinh Vô Cực:
“Tâm vô tạp cấu, hồn bất cố khứ, ý như lưu thủy, thiên khai ư nhĩ.”
Lục Trần ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu. Hắn đứng dậy, nhìn Tử San, mỉm cười: “San nhi… Ta sẽ không quên muội, nhưng ta… sẽ không để bản thân gục ngã vì quá khứ.”
Ngay giây đó, thân ảnh Tử San tan biến. Thiên Ảnh chấn động mạnh, từ khuôn mặt hắn nứt ra vô số đường sáng — như gương soi tâm bị vỡ nát!
“Ngươi… vượt rồi…” – Thiên Ảnh nói, rồi vỡ tan thành vô vàn tia sáng, rơi rụng xuống thân thể Lục Trần.
Giây phút ấy, Đạo Thai trong người hắn bắt đầu xoay chuyển. Từ bảy luân, nay xuất hiện luân thứ tám, mờ mờ như ảo ảnh, nhưng mang theo khí tức… Khai Thiên!
Khi Lục Trần mở mắt, gió đã ngừng, mây đã tản. Nhưng trước mặt hắn, một thân ảnh áo trắng đứng đợi từ bao giờ — Độc Cô Linh Tuyết.
Nàng nhẹ nhàng nói: “Ngươi đã bước vào Đạo Thai Bát Trọng. Ngươi… thật sự đã bắt đầu dấn thân vào con đường ‘Đạo Tạo Thiên’ rồi.”
Lục Trần không nói gì. Hắn biết — đây chỉ mới là bước đầu tiên.
Nhưng hắn cũng biết — chân đạo không lùi. Chỉ tiến, hoặc là chết.
