Thượng thiên vẫn như xưa, càn khôn đảo chuyển, giữa lớp sương mù thời gian, vạn vật luân hồi không ngừng. Trong khi chư thiên tranh đạo, một nhân ảnh cô độc đang bước từng bước qua biển máu núi xương, tay cầm một đoạn mộc giản cổ xưa, ánh mắt như đã nhìn thấu vạn kiếp.
Lý Trần—nay đã bước vào Hợp Nhất Cảnh hậu kỳ, đạo tâm vững chắc, thân thể trải qua “Tam Đoạn Luyện Hồn”, đã đến trình độ sinh linh không thể phỏng đoán. Hắn bước vào Vọng Luân Đài — nơi lưu trữ toàn bộ mệnh cách của chư sinh trong Thiên Vực. Tương truyền, nơi đây được trấn giữ bởi Luân Hồi Đạo Chủ, một tồn tại đã vượt khỏi ba ngàn thế giới, có thể điểm hoá sinh tử, viết lại định mệnh.
“Ngươi đến rồi.”
Một giọng nói không vang từ tai, mà xuyên qua cốt tủy, từ trong linh hồn Lý Trần mà phát ra. Trong màn sương xám đặc quánh, một thân ảnh ngồi xếp bằng trên phiến đá đen. Làn da trắng nhợt như giấy, không có sinh khí nhưng lại đầy uy nghiêm, ánh mắt hắn như chứa đựng vô vàn sinh mệnh vừa sinh ra vừa diệt đi.
Lý Trần chắp tay:
“Vãn bối cầu kiến Luân Hồi Đạo Chủ.”
“Ngươi muốn gì? Trả lại mệnh cách cho một người đã bị xoá khỏi tam sinh?” Luân Hồi Đạo Chủ không mở mắt, nhưng lời nói đâm sâu như kiếm vào tim.
Lý Trần đáp:
“Không phải chỉ một người. Mà là tất cả những kẻ bị xoá bởi ‘Thiên Mệnh Giám Tà’.”
Sự tĩnh lặng kéo dài, rồi một luồng lực lượng nặng như đại địa áp xuống, khiến Lý Trần rùng mình, nhưng hắn vẫn đứng vững, không lùi bước.
Luân Hồi Đạo Chủ mở mắt—hai con mắt không có tròng, chỉ toàn ánh sáng xoáy tròn như ngân hà.
“Ngươi dám gánh hậu quả khi thay đổi Luân Hồi?”
“Ta không thay đổi Luân Hồi,” Lý Trần đáp, “ta chỉ trả lại công bằng cho những mệnh cách đã bị bẻ cong bởi tay người.”
Luân Hồi Đạo Chủ cười khẽ, giơ tay một cái, giữa không trung hiện ra vô số mảnh mệnh cách vỡ nát, xoay tròn như gió lốc. Trong đó có mệnh cách của Thanh Liên, Huyền Linh Chân Nhân, Tiểu Sương, và cả một phần linh phách của chính hắn ở tiền kiếp.
“Ngươi muốn gom lại hết thảy mệnh cách này, nhưng liệu có dám chịu lời nguyền của Vọng Luân?”
“Ta dám.”
Không do dự, Lý Trần ném mộc giản trong tay lên cao, từ trong đó bắn ra ánh sáng vàng rực, như trụ chống trời cắm vào giữa vùng không gian mệnh cách, hút lấy từng mảnh vỡ như rồng hút nước.
Mệnh cách vỡ nát gào thét như hàng vạn linh hồn oan khuất cùng trỗi dậy. Luân Hồi Đạo Chủ không ngăn cản, chỉ nói:
“Nếu ngươi có thể hoàn thành nghi lễ ‘Thập Phương Quy Nguyên’, thì từ nay Vọng Luân không còn là cấm địa.”
Thập Phương Quy Nguyên – Một niệm nghịch thiên
Lý Trần nhắm mắt, vận chuyển tâm pháp Thái Nhất Huyền Nguyên Chân Kinh, bày ra Trận Luân Hồi Thập Phương. Mười đạo ánh sáng từ thân hắn toả ra, mỗi đạo đại diện một loại đạo lý: Sinh, Diệt, Ái, Hận, Vinh, Sỉ, Trung, Tà, Ngộ, và Vô. Đây là mười động lực căn nguyên cấu thành mệnh cách vạn vật.
Trong luồng ánh sáng, hắn thấy từng gương mặt đã từng mất đi — kẻ thù, bằng hữu, người yêu, người thân, tất cả hiện lên.
Khi đạo thứ mười tỏa ra—Vô, chính là khi Lý Trần trút bỏ hết danh lợi, oán hận, cả thù hận và si mê. Hắn hòa vào vạn đạo.
Đúng lúc đó, giữa không gian Vọng Luân, một thân ảnh bỗng vỡ ra từ trong hư không—Thiên Mệnh Giám Tà.
“Ngươi muốn xoá dấu ấn của ta? Hừ, ngươi vẫn là kẻ chưa thoát khỏi nhân quả, Lý Trần!”
Hắn vận thiên mệnh kim ấn, từ hư vô đánh xuống. Lý Trần ngửa mặt, thân thể sáng rực, chống lại bằng chính mệnh cách của mình.
Luân Hồi Đạo Chủ khẽ lẩm bẩm:
“Nếu ngươi chống đỡ được một khắc này, từ nay mệnh cách của muôn sinh linh sẽ được khắc lại bởi chính tay ngươi.”
Mệnh Cách Hồi Quy – Hồi sinh chư linh
Ánh sáng nổ tung. Thiên Mệnh Giám Tà bị chấn lui. Toàn bộ mệnh cách rạn vỡ tụ lại quanh Lý Trần, xoay thành một đại luân to như tinh cầu, khắc lên đó hàng vạn tên tuổi—có tên đã từng bị xoá khỏi mọi không gian.
Luân Hồi Đạo Chủ đứng dậy, lần đầu tiên bước xuống Vọng Luân Đài, đưa tay điểm vào trán Lý Trần.
“Từ nay, ngươi là Kẻ Viết Lại Luân Hồi. Hãy nhớ, thứ ngươi cưu mang không chỉ là sinh tử, mà là ý nghĩa của từng đời người.”
Từ nơi xa xăm của Thánh Thiên Giới, một lão giả mặc đạo bào màu tím khẽ mở mắt, cảm nhận được chấn động.
“Có kẻ viết lại được mệnh cách… thời thế sắp đổi rồi.”
Tại vùng đất phong ấn Vạn Tượng Đại Ma, những sợi xích không gian run lên nhẹ.
Trên Thiên Đạo Lĩnh, các lão tổ của Ngũ Tông đồng loạt chấn động linh hồn.
“Lý Trần… đã làm điều chưa ai dám.”
Bên ngoài Vọng Luân Giới, bầu trời vặn xoắn, một ánh trăng lưỡi liềm đỏ rực hiện ra. Một thiếu nữ áo trắng, ánh mắt buồn thương, đứng nhìn qua khe không gian.
“Chàng đã nhớ ra ta chưa?”
Gió thổi, mang theo một tiếng chuông khẽ vang như từ nghìn kiếp trước…
