Từng cơn gió rét lùa qua đỉnh Tuyệt Không Sơn, nơi một vùng trời đất tách biệt hoàn toàn với thế gian bên dưới. Trên tầng trời thứ chín – “Vô Không Địa”, Lăng Phong khoanh chân giữa hư không, toàn thân phát sáng bởi những đạo phù văn xoáy tụ như thiên tinh chuyển động quanh bản thể.
Trong nội thể, Thức Giới chi luân đã mở ra tầng thứ sáu – “Lưỡng Cực Tâm Hải”, nơi phân tách linh trí và bản ngã, ánh sáng và bóng tối trong chính thần thức. Từ tầng này trở đi, mỗi bước đột phá không còn là việc thu nạp linh khí đơn thuần, mà là sự lột xác của tồn tại – thay da đổi thịt từ bản nguyên.
Hắn đã ngộ ra: muốn vượt qua Thần Uy Thức Giới, cần không chỉ là thiên phú, mà còn phải đoạn tuyệt toàn bộ ràng buộc nhân sinh – tình thân, dục vọng, cả sự chấp trước lẫn hận thù.
Nhưng Lăng Phong… vẫn chưa buông bỏ.
Bởi sâu trong tâm khảm hắn, giọng nói nhẹ như tơ lụa của Linh Nhược vẫn vọng về:
“Nếu có kiếp sau… ta nguyện là một cơn gió, nhẹ thổi qua vai huynh, để một lần nữa cảm nhận hơi ấm ấy.”
Gió lại nổi. Nhưng lần này không phải gió lạnh, mà là gió của Thức Giới, chín đạo luân chuyển giữa thiên không, như cuồng phong từ hư vô, quét sạch mọi giả tướng.
Một bóng áo lam bước ra từ tầng thứ bảy của Thức Giới – nơi được gọi là “Luân Hồi Thần Đạo”.
Là Nguyên Cực Chân Quân – một trong tam đại Hộ Đạo giả của Cửu Nguyên Thiên Vực, người từng tọa trấn trên Thái Huyền Tinh Giới ngàn năm không lộ diện. Vẻ mặt y lạnh lùng, ánh mắt như xuyên qua muôn kiếp, dừng lại nơi thân ảnh Lăng Phong.
“Ngươi… còn chưa đủ.”
Lăng Phong mở mắt. Một tia hồng quang lướt qua đáy đồng tử, nhưng rất nhanh liền hóa thành thanh sắc thuần tịnh.
“Đủ hay không, không phải do ngươi định.”
Nguyên Cực Chân Quân nhếch môi. “Ta chính là tàn niệm của Luân Hồi Chi Tổ, là bài kiểm cuối cùng cho kẻ muốn bước vào tầng mười của Thức Giới. Nếu ngươi không đoạn bỏ được chấp niệm, thì vĩnh viễn… không thể khai mở Thiên Mệnh Chân Luân.”
Không cần nói thêm, thân ảnh Nguyên Cực hóa thành chín đạo kiếm ảnh, mỗi đạo đều ẩn chứa một phần của “Thức Khởi Tâm Ma Kiếm Trận” – trận pháp chỉ dành cho những kẻ gần chạm đến bản nguyên của Chân Ngã.
Kiếm chưa chém đến, tâm đã động.
Từng tầng ký ức bị đào lên: Mẫu thân chết dưới loạn binh năm xưa. Tổ phụ ôm hắn trong lòng, dùng máu tươi cắt mở Truyền Hồn Bí Phù đưa hắn đào thoát. Rồi đến Linh Nhược, rồi đến Tiểu Điệp, rồi đến cả những sinh linh từng ngã xuống trong đại chiến Thương Mang Đài.
Hắn chưa từng quên.
Mỗi đường kiếm của Nguyên Cực là một tầng ác mộng. Và mỗi lần hắn định niệm lực trấn áp, thì một phần linh hồn lại rung động.
Đến đường kiếm thứ bảy, Lăng Phong thân hình rách nát, áo bào tơi tả. Nhưng trong ánh mắt, không có sợ hãi – mà là kiên định không gì lay chuyển.
“Ta… không đoạn tuyệt quá khứ. Bởi vì quá khứ là thứ tạo nên ta của hôm nay.”
Rồi tay hắn giơ lên.
Từ sâu trong thức hải, Luân Hồi Chi Luân của chính hắn – vốn chỉ là mầm mống, nay bỗng hóa thành một vòng tròn bán hoàn, nửa sáng nửa tối, như Thái Cực Đạo đồ quay trong hư không.
Nguyên Cực cả kinh: “Ngươi… không đoạn mà dung? Phản lại Luân Hồi Thiên Luật, tự lập Đạo Lộ?”
Lăng Phong bước về phía trước, từng bước dẫm tan kiếm ảnh, từng bước dẫm nát cả hư vọng.
“Luân Hồi là lồng giam của số mệnh. Ta – Lăng Phong – muốn dùng bản thân, phá Luân Hồi, lập Tân Thiên.”
Ầm!!!
Vòng xoay trong thức hải hóa thành Thiên Đạo Luân – không tuân theo quy tắc nào, chỉ xoay dựa trên ý chí hắn.
Ngay khoảnh khắc đó, tầng thứ tám – “Tịch Diệt Vô Minh” – vốn tồn tại như khoảng trống không ai vượt qua, bỗng nứt vỡ.
Hắn phá cảnh.
Thần thức trào dâng, không còn là cảm nhận bằng ý niệm, mà là dùng linh hồn để chạm vào vận mệnh.
Nguyên Cực Chân Quân lùi lại, ánh mắt bàng hoàng:
“Ngươi… thật sự muốn nghịch thiên?”
Lăng Phong không trả lời. Nhưng hư không sau lưng hắn bỗng hiện lên ảo ảnh của mười vạn chúng sinh, quỳ lạy một hướng.
Là hình ảnh từ tương lai? Là chấp niệm của đại đạo? Không ai rõ.
Chỉ biết, từ giây phút đó, một tân kỷ nguyên đã manh nha khởi động.
Trong Vô Không Địa, toàn bộ thiên địa bắt đầu chuyển động. Thiên đạo mơ hồ như đang quan sát, như đang chờ xem hắn sẽ đi bao xa.
Và sâu trong một không gian tối tăm vô tận – nơi chỉ có những Cổ Tổ thượng cổ mới chạm đến – một giọng nói rì rầm vang lên:
“Một kẻ nghịch đạo… một kẻ muốn viết lại Thiên Luật.”
“Lăng Phong… ngươi có dám bước vào tầng cuối cùng không?”
