Tại trung tâm Đạo Hải, nơi linh lực cuộn trào và chân lý từng được khắc ghi bởi vạn cổ đạo tổ, một cơn sóng biến động lớn chưa từng có đang nổi lên. Trời không còn xanh, đất không còn vững. Cảnh giới và quy luật – tất cả trở nên bất ổn như mặt gương sắp vỡ.
Một trận gió không thuộc về bất kỳ phương nào bắt đầu thổi. Gọi là “gió”, nhưng kỳ thực đó là ý niệm của vô số sinh linh cổ xưa — tích tụ từ hàng vạn thế giới, từ những kẻ từng tu, từng vọng, từng tan biến.
Tâm Thức đang gọi.
Gọi một người có thể chấn chỉnh lại quy luật đã méo mó của Đạo Hải.
Và người đó, không ai khác, là Lâm Vân.
…
Từ sau khi khai mở Tâm Nhãn trong trận Thức Giới Toái Luân, Lâm Vân không còn tu luyện theo bất kỳ pháp tắc nào. Hắn tu bằng chính cảm ứng giữa mình và thiên địa, bằng sự phản chiếu giữa bản ngã và chân đạo. Mỗi hơi thở của hắn giờ đây, đã có thể khiến linh lực trong vòng ba trăm dặm tự động tụ hội, phân giải, rồi biến đổi.
Nhưng thứ hắn sắp đối diện — không phải đạo lực, mà là tàn ảnh của vô ngã.
Bên trong Đạo Hải, nơi sâu nhất, nơi chưa từng có ai chạm tới, một không gian gọi là Thức Hải dần hiện rõ.
Đó là nơi lưu giữ mọi ý niệm nguyên thủy — nơi từng đạo giả sau khi tử vong đều để lại một phần chân thức.
Không ai từng vào được.
Không ai từng dám vào.
Nhưng hôm nay, Lâm Vân phải vào.
Bởi vì giữa Thức Hải — một làn sóng trí tuệ đen tối đang lan rộng, khiến những tu giả mạnh nhất cũng bắt đầu mất kiểm soát.
Tịch Nguyên Thánh Tử đã phải tự phong toàn thân.
Thương Yên thì mỗi đêm mơ thấy mình bị nuốt trọn bởi một bóng đen không rõ mặt.
Các cổ đạo giả trong Tổ Điện Huyền Thiên đồng loạt bị rơi vào trạng thái ngủ sâu — như thể bị kéo về một ký ức tập thể.
Chỉ còn một mình Lâm Vân — là vẫn đủ tỉnh táo để bước xuống đáy.
…
Hắn ngồi xếp bằng, đặt tay lên trán. Một tiếng ầm vang lên từ trong tâm thức, rồi toàn thân hắn tan thành từng sợi linh quang, chui sâu vào tâm điểm Đạo Hải.
Hắn rơi — nhưng không phải theo chiều không gian.
Mà là rơi theo chiều thức.
Từng tầng ý thức như màn nước dội vào hắn: Tầng giận dữ của vạn tộc, tầng khát vọng của những kẻ đã chết, tầng hoài niệm của những người chưa kịp yêu, tầng đau khổ của những người từ bỏ đạo… Từng lớp, từng lớp – như đang thiêu đốt tâm hồn hắn bằng hàng vạn câu hỏi không có lời giải.
Nhưng Lâm Vân không tránh né.
Hắn không tịnh niệm.
Hắn để mặc mọi thứ đi qua tâm.
Rồi… hắn chạm đến tầng sâu nhất.
Thức Hải hiện ra — là một đại dương ánh sáng, nhưng ở giữa nó, một vệt đen đang mở rộng.
Vệt đen đó không có hình, không có chất, không có khí.
Nó chỉ là… sự phủ định của tất cả đạo lý.
Nơi đó, tất cả lý tưởng đều bị tan chảy.
Nơi đó, mọi người đều giống nhau: trống rỗng.
…
Lâm Vân đứng giữa đại dương.
Một giọng nói vang lên, vừa là âm thanh, vừa là tư tưởng:
“Ngươi là kẻ cuối cùng… Trước khi mọi thứ quay về vô cực.”
Lâm Vân không đáp.
“Ngươi nghĩ ngươi khác ta sao?” – vệt đen hỏi.
“Ta không khác ngươi.” – Lâm Vân bình thản. – “Vì chính ta từng là một phần của ngươi.”
Vệt đen yên lặng.
Bởi vì đó là sự thật.
Năm xưa, khi còn là thiếu niên bị vùi trong chiến loạn, Lâm Vân từng thề sẽ hủy diệt toàn bộ thiên đạo vì nó bất công. Ý niệm đó – dù đã bị hắn bỏ lại – vẫn còn lại tàn ảnh, và trôi dạt vào Thức Hải.
Giờ đây, tàn ảnh đó đã lớn đến mức có thể hấp thụ mọi ý niệm khác.
Nếu hắn không dừng nó lại, toàn bộ chư giới sẽ biến thành một “Vô Thức Đại Hải” – không còn thiện ác, không còn sáng tối, chỉ còn một đại thể hoang vắng không cảm xúc.
“Ngươi có thể giết ta.” – vệt đen nói. – “Nhưng nếu giết ta, một phần ngươi cũng sẽ chết.”
“Ta không cần giết ngươi.” – Lâm Vân nhắm mắt.
Hắn không xuất thủ.
Hắn… ngồi xuống.
Và… mở lòng.
Trong một khoảnh khắc vĩ đại — hắn ôm lấy bóng tối của chính mình, chấp nhận toàn bộ sai lầm, thù hận, ích kỷ, và cả những mong cầu mà hắn từng phủ nhận.
Vệt đen chấn động.
Nó rung lên như một đứa trẻ bị ôm lần đầu tiên sau hàng vạn năm.
…
Một dòng sáng nhỏ xíu từ lòng Lâm Vân chảy ra.
Không mạnh.
Không lóa.
Chỉ là ấm.
Nó lan dần vào bóng tối.
Không xua đuổi.
Không tiêu diệt.
Mà hoà vào.
…
Toàn bộ Thức Hải bừng sáng.
Tất cả đạo niệm cổ xưa — những gì từng bị chôn vùi — trỗi dậy như những giọt nước mắt rơi vào lòng người trở về.
Lâm Vân mở mắt.
Hắn không còn đứng giữa Thức Hải nữa.
Mà đang đứng giữa chính… tâm mình.
…
Hắn bước ra khỏi Đạo Hải.
Trên người không có hào quang.
Không có tiếng nhạc.
Chỉ có một sự im lặng sâu thẳm — như mặt nước sau khi dông tố qua đi.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, toàn bộ những ai từng chạm vào Thức Hải… đều cảm nhận rõ một điều:
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu.
Kỷ nguyên mà “tu đạo” không còn là sự tìm kiếm sức mạnh.