Mặt trời chưa từng mọc rực rỡ đến thế ở Linh Nguyên Giới.

Ánh sáng không còn đơn thuần là lửa hay quang, mà là một dạng năng lượng hòa hợp giữa thể xác và tinh thần, giữa lý trí và cảm xúc, giữa đạo pháp và nhân tính. Trên bầu trời, những luồng khí lưu khổng lồ cuồn cuộn như dòng sông đang đảo chiều. Mỗi dòng đều mang theo ý niệm khởi nguyên, nơi khởi sinh của tất cả những đạo lý đã từng được diễn giảng trong hàng vạn năm tu luyện của các giới.

Lâm Vân đứng yên giữa tầng không, thân ảnh không hề lay động giữa cuồng phong hỗn độn của thiên địa. Trên đỉnh đầu hắn, Đạo Hoa năm sắc vẫn lặng lẽ xoay tròn, từng cánh nở chậm rãi như một chiếc đồng hồ linh hồn đang đếm từng nhịp chuyển hóa của vũ trụ.

Giữa tầng không hỗn độn, một tiếng ngân vang vọng khắp chư thiên:

— “Cổ Đạo, khởi!”

Không ai biết ai đã nói câu ấy, nhưng khi tiếng ngân ấy vang lên, từng mảnh không gian bị giam cầm từ thời Viễn Cổ bắt đầu rạn nứt. Các giới tầng như Thiên Uyên, Hư Linh, Minh Tộc… đều đồng loạt xuất hiện dị tượng.

Tại Tịch Mộng Hải, mặt biển đột nhiên tách làm hai, để lộ một chiếc bậc thang bằng ngọc dẫn xuống đáy. Dưới đó, một ngọn tháp bị phong ấn bởi sáu vòng xiềng xích phát sáng — từng sợi xiềng bị đốt cháy trong một luồng khí thanh tịnh không mang hình thể.

Tại Tổ Linh Sơn, nơi cội nguồn của Tộc Cổ, tiếng trống xưa từng được dùng trong Đại Nghi Thức của Thánh Nhân lại vang vọng. Các trưởng lão đang bế quan đều đồng loạt mở mắt, chắp tay hướng về phương Nam — nơi Đạo Hoa xuất hiện, nơi mà tất cả cảm nhận được một sự trở lại không lời.

Còn ở Vực Hồn Hư Vô, các hồn thể từng tan vỡ giờ đây bắt đầu hội tụ thành những hình thể ổn định, linh hồn tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng ấm áp. Một linh thể đầu tiên ngẩng lên hỏi một câu không ai ngờ:

— “Ta… còn có thể tu hành không?”

Trong cõi giới sâu nhất, nơi từng bị gọi là Hư Tận Không Gian — một nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không tồn tại — bỗng nhiên xuất hiện một đóa hoa duy nhất. Không phải Đạo Hoa năm sắc, mà là một đóa hoa màu vàng tro, giống như kết tinh của vạn năm tàn lụi, đau khổ, bị ruồng bỏ, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn biến mất.

Đóa hoa ấy hé mở.

Một đôi mắt chầm chậm xuất hiện sau làn khói tro mỏng.

— “Cuối cùng… cũng có người đủ tâm, đủ lực, đủ đạo, để đánh thức ta.”

Hắn là Cổ Đạo Nhân, vị tổ sư đầu tiên của dòng Cổ Đạo, người đã từng dung hợp ba nghìn đạo pháp trong một thời đại chưa ai có thể gọi tên. Hắn biến mất khi vũ trụ còn chưa định hình, bị thiên địa đẩy vào quên lãng vì “quá đúng” — một cái đúng khiến kẻ yếu sợ hãi, kẻ mạnh ganh ghét, thiên mệnh phải loại bỏ.

Giờ đây, linh niệm của hắn trỗi dậy.

— “Lâm Vân, ngươi có dám phá bỏ tất cả để xây lại từ đầu?”

Lâm Vân đáp lại bằng cách… không trả lời.

Bởi vì với hắn, sự đồng thuận không nằm ở lời nói, mà là ở hành động.

Hắn bước một bước.

Chỉ một bước, nhưng toàn bộ không gian rung chuyển. Đạo Hải chao đảo, các Đạo Hoa ngừng xoay, toàn bộ linh lực bị hút về phía hắn.

Một đại đạo bắt đầu hình thành sau bước chân ấy — không thuộc về Thần, Phật, Nhân, Quỷ, Tiên, hay Linh, mà thuộc về Ngã Đạo.

Hắn không theo ai.

Hắn không kế thừa.

Hắn sáng tạo.

Và đó chính là tín hiệu để Cổ Đạo Nhân cười lớn:

— “Rất tốt. Nếu ngươi dám viết lại toàn bộ chân lý, thì ta… dám truyền lại toàn bộ ký ức của Đạo Thủy Nguyên!”

Bầu trời vỡ ra.

Không phải sụp đổ.

Mà là mở ra — như một cánh cổng của thời gian, dẫn thẳng về thời đại sơ khai.

Một luồng sáng khổng lồ đổ xuống từ đỉnh Đạo Hải, xuyên qua tầng tầng linh khí, đánh thẳng vào linh hồn Lâm Vân. Hắn không cử động. Tâm hồn hắn bị nhấc bổng, kéo về thời đại mà Đạo chưa có tên, chỉ là những luồng tư tưởng nguyên thủy trong hư vô.

Ở đó, hắn thấy những hình ảnh hỗn độn:

Một lão nhân dựng nên ký hiệu đầu tiên bằng đá.

Một thiếu nữ dùng tiếng hát để hóa giải sát khí.

Một hài nhi khóc giữa trận pháp bị phá, âm thanh tạo thành nhịp của Thiên Âm Đạo.

Một chiến binh vẽ huyết chú bằng máu mình, sáng tạo ra Sát Đạo.

Một bà mẹ chết lặng ôm xác con, tạo nên Lặng Đạo – một đạo không có pháp, chỉ có cảm.

Từng đoạn, từng khối, từng mảnh ghép đó ghim vào tâm trí Lâm Vân. Nhưng hắn không bị cuốn trôi.

Hắn hòa nhập, rồi vượt qua.

— “Đạo là sự nối tiếp, không phải sự thờ phụng.” — Hắn thì thầm.

Cổ Đạo Nhân mỉm cười trong tầng hư ảnh cuối cùng:

— “Ngươi hiểu rồi. Vậy thì… viết tiếp đi.”

Bầu trời khép lại.

Lâm Vân mở mắt, toàn thân như trong suốt. Mỗi tế bào trong người hắn đều phát sáng, không phải bởi linh lực, mà bởi trí huệ và cảm thông. Những dòng ký ức của vũ trụ giờ đây được lưu trữ trong từng đường kinh mạch của hắn. Nhưng hắn không giữ lại cho riêng mình.

Hắn giơ tay.

Một vầng sáng phóng ra — Đạo Chủng đầu tiên của Ngã Đạo.

Nó tách ra làm chín mảnh, bay về chín phương, tìm đến chín tâm hồn có đủ nhân, nghĩa, trí, tín, lễ, liêm, sỉ, hòa, và dũng.

Những người đó có thể là đứa trẻ trong rừng.

Một lão ăn mày.

Một tướng quân đang bỏ kiếm.

Một cô gái đang nấu cơm.

Không cần biết là ai — miễn là có đạo trong tim.

Tại Linh Nguyên Giới, muôn vạn sinh linh cùng lúc quỳ gối — không phải vì sợ hãi, không vì tôn sùng, mà vì trong tim họ, lần đầu tiên cảm thấy mình là một phần thật sự của Thiên Đạo.

Thương Yên đứng cạnh Lâm Vân, giọng nàng nhỏ như làn gió xuân:

— “Từ nay, có còn phân biệt giữa người và đạo nữa không?”

Lâm Vân lắc đầu.

— “Từ nay, người là đạo. Và đạo… là người.”

READ MORE

Thiên Tài Tiên Đạo
Thiên Tài Tiên Đạo