Lâm Vân đứng bất động giữa không trung, thần thức đã vượt khỏi mọi giới hạn của phàm thể, chạm đến một tầng tồn tại không còn phân biệt giữa “ta” và “đạo”. Hắn đã thấy bản thân tan biến giữa vô và hữu, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa khởi đầu và kết thúc. Nhưng chính trong giây phút ấy, một khe hở mở ra từ cõi vô định — như thể chính Hư Vô cũng không thể chịu nổi sự hiện diện của một ý thức đang vượt khỏi quy tắc.
Tầng Linh Nguyên thứ chín — tầng cuối cùng mà chưa từng một ai đặt chân đến — đột nhiên mở ra trước mắt hắn.
Không phải qua truyền tống, không phải do pháp thuật, mà là một cú rơi. Linh hồn hắn như bị hút vào một vực sâu không đáy, không có âm thanh, không có ánh sáng, không có ký ức — chỉ có duy nhất một cảm giác: trống rỗng tuyệt đối.
Bỗng một thanh âm vang lên, không rõ từ đâu, không rõ từ ai, nhưng như thể chính hắn đang nói với mình:
“Ngươi là ai, khi mọi định danh đã bị tước bỏ? Khi quá khứ là hư vọng, tương lai là hư cấu, và hiện tại chỉ là sự lừa dối?”
Lâm Vân im lặng.
Không có thân thể để cử động, không có miệng để trả lời, không có ngôn ngữ để hình dung. Hắn là một mảnh ý thức trôi nổi giữa biển Vô Minh, va đập vào vô số ký ức giả tạo — những mảnh thời gian không thuộc về hắn, những cuộc đời chưa từng sống, những giấc mơ chưa từng mơ.
Một dòng ánh sáng mờ nhạt đột nhiên xuất hiện — rất nhỏ, rất yếu, như một ý niệm vừa mới sinh ra.
Đó là… một đứa bé sơ sinh.
Không mặc y phục, không tên gọi, không tiếng khóc, chỉ mở đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào hư vô. Đứa bé ấy… là hắn.
Nhưng cũng không phải hắn.
Giọng nói kia lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như âm vang từ vô lượng kiếp trước:
“Khi ngươi không còn là ‘ngươi’, ngươi có chấp nhận trở thành tất cả không?”
…
Ngay lúc đó, một luồng xung động mạnh mẽ đánh xuyên qua lớp vỏ linh hồn của hắn. Hắn thấy lại từng khoảnh khắc trong đời: từ khi còn là một tiểu tử nghèo khổ bị chối bỏ bởi tất cả môn phái, đến ngày bước vào Đạo Môn, rồi chứng kiến từng người thân, bằng hữu rời bỏ hoặc hi sinh.
Mỗi ký ức là một mũi kim xuyên qua tim thần thức.
Đứa bé biến mất.
Thay vào đó là hàng trăm, hàng nghìn bản thể khác nhau — mỗi bản thể là một Lâm Vân với một cuộc đời khác: có kẻ là bạo quân, có kẻ là hiền triết, có người chưa từng tu luyện, có người thành Thánh rồi lại sa đọa.
Tất cả cùng lúc nói một câu giống nhau:
“Ngươi có dám từ bỏ cái ‘tôi’ duy nhất của mình để trở thành toàn bộ ‘chúng ta’?”
Hắn không biết.
Hay đúng hơn, hắn không còn biết mình có muốn trả lời hay không. Khi một linh hồn bị bào mòn đến tận cùng, điều duy nhất còn sót lại không phải là ý chí, mà là bản năng tồn tại.
Hắn quát lên — không bằng âm thanh, mà bằng toàn bộ ý niệm còn sót lại.
“TA LÀ LÂM VÂN!”
Tức thì, vạn cảnh biến mất.
Chỉ còn một không gian trống rỗng.
Hắn đứng đó — lại có thân thể, lại có suy nghĩ, lại có cảm giác. Trước mặt là một bức gương. Trong gương không phản chiếu gì cả. Không có hắn, không có cảnh, chỉ có một khoảng đen vô tận.
Lâm Vân chậm rãi giơ tay, chạm vào gương.
Không gian vỡ vụn như pha lê.
…
Trong cõi hiện thực, tại Thiên Địa Cổ Thai — nơi ba giới giao nhau — đột nhiên xuất hiện một cột sáng đen tuyền từ lòng đất phóng lên cao tận trời. Tất cả tu sĩ trong vòng ba vạn dặm đều rơi vào trạng thái bất tỉnh. Không ai biết điều gì xảy ra. Chỉ một người — Thương Yên — trong khi đang tọa thiền giữa Trường Miên Cổ Hạp, bỗng cảm ứng được luồng giao động kỳ dị.
Nàng lập tức mở mắt, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
“Lâm Vân… đang tiến vào Tự Kỷ Nhập Diệt.”
Tịch Nguyên Thánh Tử ở bên cạnh giật mình: “Ngươi nói sao?”
Thương Yên cắn môi: “Tầng Linh Nguyên cuối cùng không phải là nơi để đạt đến cảnh giới tối cao, mà là nơi để thử thách bản ngã. Nếu không giữ được ‘tôi’, sẽ tan biến vào toàn thể — không còn là mình nữa.”
“Vậy… hắn có trở lại được không?”
“Chỉ có một cách.”
Nàng rút ra một giọt máu từ mi tâm, nhỏ lên một tấm phù lục cổ xưa — thứ từng dùng để kết nối với linh hồn Lâm Vân trong lần nhập định trước. Phù cháy lên, tan thành tro, rồi tan biến.
Trong hư vô — nơi Lâm Vân đang đứng trước mảnh gương đã vỡ — từng mảnh gương bay lơ lửng giữa không gian tối mịt.
Trong mỗi mảnh là một hình ảnh nhỏ: bằng hữu, sư phụ, kẻ thù, Thương Yên, và… chính hắn.
Hắn thở dài.
“Ta đã đi quá xa để còn quay lại, nhưng cũng không thể tan biến khi chưa hoàn tất đạo tâm.”
Hắn giơ tay lên.
Tất cả mảnh gương tụ về, xoay quanh hắn, tạo thành một luồng xoáy ánh sáng. Linh hồn hắn bị cuốn vào đó — không còn phân biệt giữa trong và ngoài, giữa “ta” và “họ”.
Ngay lúc đó, hắn buông tay.
Một chữ hiện ra giữa hư vô: Đạo.
…
Tại Thiên Địa Cổ Thai, cột sáng đen thu lại, thay vào đó là một vầng hào quang bảy sắc tỏa ra, như nhật nguyệt giao hòa. Trong trung tâm, Lâm Vân hiện thân — thân thể rách nát, máu me be bét, nhưng đôi mắt sáng rực như chứa cả vũ trụ.
Tịch Nguyên bước tới: “Ngươi… đã thành công?”
Lâm Vân khẽ gật.
“Ta không còn là Lâm Vân của quá khứ. Cũng không phải là một kẻ mới. Ta là ta, cũng là tất cả.”
Thương Yên rơi lệ.
Một đạo âm thanh từ xa vọng tới — không phải từ trời, cũng không từ đất, mà từ bên trong mỗi sinh linh:
“Ngươi đã bước qua Vô Minh Tỏa Vực. Ngươi là người đầu tiên nhập diệt mà không bị xóa bỏ. Ngươi, từ nay… không thuộc bất kỳ cảnh giới nào.”
…
Lâm Vân ngước nhìn trời xanh.
Hắn biết, mọi thử thách chỉ mới bắt đầu.
Vì khi ngươi không còn giới hạn, điều duy nhất cản ngươi — là chính sự tồn tại của vạn vật.
READ MORE

