Editor: Thanh Trúc.
Không gian chao đảo.
Đỉnh thiên đạo rạn nứt từng tầng, hư không mở ra hàng chục khe nứt kéo dài từ chân trời đến tận cõi đạo. Cự ảnh của Huyết Ngôn Tôn Giả vươn cao tựa thần linh cổ đại, mang theo sáu pháp khí vỡ mờ ẩn chứa oán niệm của hàng vạn linh hồn. Ánh mắt hắn trống rỗng, nhưng sâu thẳm lại là sát ý ngập trời.
Dưới mặt đất vỡ vụn, nơi linh thạch bị nghiền nát thành bụi, Lâm Vân gượng đứng trong dòng máu đen của chính mình. Chân hồn hắn đã mở, ánh sáng vàng kim xen đen tỏa ra như mặt trời đen giữa tận thế.
“Ngươi muốn nghịch thiên? Phải vượt qua được ta!” — giọng Huyết Ngôn Tôn Giả vang như sấm động, xuyên qua mọi giới hạn không gian.
Nhưng Lâm Vân không đáp.
Hắn đưa tay về phía quang luân sau lưng — ba vòng đạo luân xoay tròn đồng tâm, gào thét như muốn phá tan trời đất. Một thanh kiếm dần hình thành từ ánh sáng và sát niệm, từ chí hướng và ước mơ đã nhuốm máu.
“Khai Thiên Thần Quyết… Nhất Kiếm Trảm Vô Đạo!”
Thanh kiếm đạo vừa định hình đã rực sáng. Không mang hình dạng vật chất, nhưng hàm chứa quy tắc tối cao. Chỉ trong khoảnh khắc, nó rạch một đường dài từ tim Lâm Vân ra tận chân trời, phá vỡ hàng trăm giới luật.
Cự ảnh Huyết Ngôn Tôn Giả lập tức phản kích. Sáu tay, sáu pháp khí — một chùy nghiền nát linh hồn, một chuông phong tỏa không gian, một kiếm trảm nguyên khí, một mộc bài phong niệm, một ấn đè thần trí, và một đỉnh luyện đạo tâm.
Mỗi một món đều là pháp bảo vượt qua cấp Thánh, là kết tinh từ ba đại giới cổ xưa.
Không gian giữa hai bên tan rã. Không còn mặt đất, không còn bầu trời. Chỉ còn hai luồng đối kháng — một từ thần, một từ nghịch đạo.
Va chạm xảy ra. Một tiếng nổ không âm thanh vang lên. Thiên địa không thể chứa đựng — toàn bộ Thiên Môn sụp đổ. Linh khí toàn khu vực bị rút cạn, biến mất khỏi cõi trần.
Người ở ngoại giới chỉ kịp thấy ánh sáng bừng lên, rồi vạn vật im lặng.
…
Trong vô minh, giữa hư không hỗn độn, thân ảnh Lâm Vân hiện ra. Hắn đã mất máu đến khô kiệt, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Thanh kiếm đạo không còn, nhưng từ linh hồn hắn lại nở rộ một đoá hoa — Khai Thiên Hoa.
Nó không phải hoa của thế gian. Mỗi cánh là một đoạn ký ức, một vết đau, một mảnh đạo lý hắn ngộ ra qua từng trận chiến, từng mất mát.
Huyết Ngôn Tôn Giả đã tan biến. Không còn cả tro bụi. Sáu món pháp khí giờ chỉ là bóng mờ trong tầng đạo vỡ nát.
Một luồng khí tức chưa từng tồn tại từ từ tụ lại quanh Lâm Vân. Đó không còn là linh khí, không phải thần lực — mà là… nguyên khí khai nguyên.
Từ nay, hắn không còn tu sĩ.
Hắn là nguyên bản của một đạo.
Giữa tầng trời cao nhất, nơi từng là giới hạn mà ngay cả Thiên Đế cũng không dám chạm tới, giờ đã có một người đặt chân đến. Không phải thần, không phải ma, không phải tiên.
Hắn là Hỗn Nguyên Tái Sinh.
…
Thế giới bắt đầu biến đổi. Thiên tượng rối loạn, các cường giả đại giới đồng loạt bế quan cảm ứng đạo khí. Trong lòng đất sâu dưới Trung Thiên, một con mắt khổng lồ mở ra — dõi theo đoá hoa Khai Thiên đang dần tan vào hư vô.
Tại Thần Điện cổ xưa, tất cả thần đăng đều vỡ nát. Một lão nhân râu bạc ngồi trong trận pháp nhìn chằm chằm vào hư không, thì thầm:
“Chúng ta… đã không còn thời gian. Kẻ đó… không còn là phàm đạo.”
Một nữ nhân áo lục đứng sau, ánh mắt nghiêm trọng:
“Chúng ta nên ra tay… hay chuẩn bị để phục tùng?”
…
Còn Lâm Vân, hắn không biết mình đang ở đâu. Chỉ biết, xung quanh là một vùng ánh sáng — không có âm thanh, không có thời gian. Trong không gian vô tận đó, một giọng nói xa xưa cất lên:
“Ngươi đã chạm đến gốc gác của Thiên Đạo. Nhưng liệu ngươi có dám giữ lại nhân tâm… khi toàn bộ Đạo Giới sắp phản lại ngươi?”
Lâm Vân mở mắt, mỉm cười nhẹ:
“Vậy thì để cả Đạo Giới… biết tên ta.”
(Chương sau: Đạo Thống Phản Kích — Bàn Tay Của Kẻ Vô Danh)
