Thức Giới dần tan biến phía sau, như một giấc mộng đã khép lại. A Dương bước ra, thân thể nhẹ bẫng, tinh thần như hồ nước trong không còn gợn sóng. Mỗi hơi thở, hắn cảm nhận rõ ràng vạn vật đang cộng hưởng cùng mình.

Trước mắt hắn không phải là tịch mịch an tĩnh, mà là một thế giới loạn lạc đến cực điểm.

Loạn Cục Nhân Gian

Bầu trời đỏ rực như máu, từng dải sấm chớp liên miên xé nát tầng mây. Đại lục rung chuyển, núi non nghiêng ngả, biển cả gào thét, như thể thiên địa đang hấp hối. Trên mặt đất, tiếng hét chém giết nối tiếp không ngừng: ma tộc, yêu tộc, nhân tộc và vô số dị tộc khác đang lao vào nhau trong cơn bão huyết.

Cảnh tượng trước mắt khiến lòng người nghẹt thở: thành trì sụp đổ, sông máu chảy cuồn cuộn, xương trắng chất thành núi. Cả cõi giới như đang đi vào tận thế.

A Dương lặng lẽ quan sát, không vội ra tay. Hắn biết, đây chính là thử thách mới: không còn là đối diện bản ngã, mà là đối diện thế giới, nơi vô số ý chí và tham vọng đang va chạm, nơi đạo lý có thể bị chôn vùi trong máu lửa.

Một luồng khí tức quen thuộc vụt hiện, từ xa truyền đến. Đó là Thiên Ma, kẻ từng gieo bóng đen vào số phận A Dương, nay đã đạt đến cảnh giới chí cao. Lão đứng giữa biển máu, mắt đỏ ngầu, hét lớn:

“Thiên đạo đã mục nát, nhân gian phải bị tẩy sạch! Tất cả sẽ trở về hư vô, chỉ có Ma mới là vĩnh hằng!”

Theo sau hắn, vô số ma quân gào thét, lấy thân làm chiến khí, lao vào trận chiến, máu nhuộm cả trời.

A Dương hít một hơi, ánh mắt bình tĩnh. Hắn biết, kẻ địch trước mặt không chỉ là Thiên Ma, mà là một thế giới đã nghiêng về phía diệt vong.

Đạo Hồi Quy Trong Loạn Thế

Giữa khung cảnh đẫm máu ấy, A Dương bước đi thong thả. Không có ánh hào quang chói lòa, không có uy áp đè ép, nhưng từng bước chân hắn lại khiến đất rung chuyển, khiến cả chiến trường ngưng trệ trong khoảnh khắc.

Một ma tướng khổng lồ lao tới, tay cầm búa nện xuống. Nhưng ngay khi búa sắp chạm, đạo âm trong cơ thể A Dương ngân lên, lan tỏa ra ngoài. Không phải sát khí, không phải lực lượng, mà là một làn sóng âm vô hình, khiến ma tướng kia khựng lại, đôi mắt mờ dần, rồi thả vũ khí, quỳ sụp xuống đất.

Tiếp đó, từng đạo âm lan rộng, quét qua hàng vạn chiến sĩ. Có kẻ rơi lệ, có kẻ buông vũ khí, có kẻ ôm mặt gào khóc. Họ không biết vì sao, chỉ biết trong khoảnh khắc ấy, tận sâu trong lòng họ bị chạm đến, những tầng oán hận, tham vọng và thù ghét chợt tan biến, để lộ ra sự trần trụi nhất của nhân tâm: mong cầu được sống.

Người ta thường nói: trong chiến trường, chỉ có giết hoặc bị giết. Nhưng giây phút ấy, A Dương chứng minh còn có con đường khác – con đường hồi quy.

Đối Diện Thiên Ma

Thiên Ma cảm nhận được sự thay đổi, lập tức giận dữ rống to:
“Ảo thuật! Chỉ là trò mê hoặc nhân tâm, không thể ngăn nổi đại thế diệt vong!”

Hắn vung tay, trời đất bùng nổ. Vô số xiềng xích hắc ám từ hư không giáng xuống, như muốn khóa chặt A Dương, nghiền hắn thành tro bụi.

A Dương không tránh, cũng không chống. Hắn chỉ đứng yên, ánh mắt bình thản nhìn đối phương. Xiềng xích chạm tới, nhưng thay vì trói buộc, chúng lại tan ra thành từng làn khói mờ, hòa vào hư vô.

“Ngươi vẫn chưa hiểu,” A Dương cất giọng trầm thấp. “Hư vô không phải tận cùng, mà chỉ là một nửa. Một nửa kia là tồn tại. Khi hai nửa hòa hợp, vạn pháp hồi quy, tất cả đều được dung nhiếp. Xiềng xích của ngươi chỉ ràng buộc chính ngươi, không thể chạm đến ta.”

Thiên Ma gầm lên, đôi mắt lóe tia máu, sát khí che khuất cả bầu trời. Nhưng trong sâu thẳm ánh nhìn ấy, có một chút run rẩy. Hắn biết A Dương đã bước ra khỏi đạo lý thường nhân, thậm chí vượt quá cả định nghĩa “thánh” và “ma”.

Âm Thanh Của Nhân Gian

Trong lúc hai kẻ đối diện, nhân gian không còn im lặng. Từ khắp chiến trường, những tiếng kêu yếu ớt vang lên:
“Chúng ta… không muốn giết nhau nữa.”
“Ta chỉ muốn trở về gặp con ta…”
“Chiến tranh này… còn ý nghĩa gì?”

Đạo âm từ A Dương lan ra, như gió mát cuốn khắp nơi, đánh thức những mảnh tâm hồn đã bị chôn vùi bởi hận thù. Nhiều binh sĩ cả ma lẫn nhân, buông vũ khí, ngơ ngác nhìn xung quanh.

Thiên Ma quát lớn, muốn dập tắt dòng chảy ấy:
“Đừng nghe hắn! Tồn tại là giả dối, chỉ hư vô mới giải thoát các ngươi!”

Nhưng đáp lại, là sự im lặng. Binh sĩ không còn reo hò, cũng chẳng còn gào thét. Họ chỉ nhìn nhau, thấy trong đôi mắt kia cũng là nỗi mệt mỏi giống mình.

Hồi Quy Đại Đạo

A Dương cất bước, đến gần Thiên Ma. Hắn không giơ kiếm, không thi triển pháp thuật, chỉ đặt tay lên không trung.

Một tiếng đạo âm trầm hùng vang lên, như tiếng chuông khai mở từ vĩnh hằng. Âm thanh ấy vượt qua tai nghe, trực tiếp đánh vào linh hồn. Trong chớp mắt, khung cảnh hỗn loạn như tan biến, cả thế giới chỉ còn một nhịp đập đồng điệu: hồi quy.

Thiên Ma run rẩy. Hắn thấy trong mắt A Dương không có thù hận, cũng không có khinh miệt, chỉ có sự bao dung đến vô hạn. Bao dung ấy không phải để dung thứ cho cái ác, mà là dung nhiếp cả bóng tối lẫn ánh sáng, như biển cả ôm trọn mọi dòng sông.

“Không… không thể nào… Nếu ngươi đúng… vậy tất cả những gì ta theo đuổi… chẳng phải vô nghĩa sao?”

Giọng Thiên Ma vỡ vụn. Trong khoảnh khắc ấy, A Dương khẽ đáp:
“Không có gì là vô nghĩa. Hành trình của ngươi cũng là một phần của vũ trụ, chỉ là ngươi dừng lại giữa chừng. Hư vô ngươi theo đuổi, ta dung nhiếp rồi. Từ nay, nó không còn chống đối nữa.”

Thiên Ma gào thét lần cuối, rồi thân thể hắn vỡ tan, hóa thành khói đen hòa nhập vào đạo âm, lặng lẽ biến mất.

Sau Cuộc Chiến

Chiến trường im bặt. Những kẻ còn sống nhìn A Dương, trong mắt không còn oán hận, chỉ còn kính ngưỡng xen lẫn kinh hãi. Nhưng A Dương không nhận sự tôn thờ ấy.

Hắn chỉ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn trời. Trong lòng hắn vang lên một câu:

“Ta không còn là kẻ đi tìm đạo, ta chính là đạo hồi quy của chính mình.”

Hắn xoay người, từng bước rời khỏi nơi này, để lại phía sau một chiến trường không còn tiếng giết chóc, mà là tiếng thở dài và những giọt lệ. Nhân gian chưa hẳn đã hòa bình, nhưng hạt mầm đã gieo xuống: hạt mầm của hồi quy, của sự trở về với bản tâm.

Lời Dự Báo

Khi A Dương đi xa, một bóng hình già nua hiện ra giữa hư vô. Đó là kẻ đã quan sát toàn bộ cuộc chiến, đôi mắt sâu như vực.

“Ngươi đã chọn hồi quy, dung nhiếp cả hư vô lẫn tồn tại… Nhưng hồi quy không phải kết thúc, mà là khởi đầu. Vũ trụ rộng lớn, sẽ còn thử thách vượt xa cả nhân gian này.”

Lời thì thầm tan đi trong gió. A Dương không nghe thấy, nhưng bước chân hắn vẫn vững vàng, không còn do dự. Con đường mới đã mở ra, vượt ngoài cả Thức Giới và nhân gian.