Tiếng chuông kim loại vang lên, như thể âm thanh được gõ từ cốt lõi của vũ trụ. A Dương đứng trên mặt đất nứt vỡ, toàn thân chìm trong quầng sáng của huyết hải và mây đen quần tụ. Trước mặt hắn, “Ngã Tướng Cuối Cùng” đã hoàn toàn hiển hiện.
Đó không còn là hình hài quái dị hay bóng tối bất định nữa, mà là một người. Một A Dương khác, giống hắn từ ánh mắt cho đến hơi thở, nhưng tất cả bị bao phủ bởi hào quang tịch diệt. Bản thể ấy nhìn hắn, đôi mắt vô thần, nhưng trong đáy sâu lại ẩn chứa cả ngàn luồng cảm xúc hỗn độn: kiêu ngạo, phẫn nộ, sợ hãi, khát vọng, hư vô.
“Ngươi thấy rồi đấy,” Ngã Tướng cất lời, giọng vang như vọng từ trong tim chính A Dương. “Ta là ngươi… nhưng cũng không phải ngươi. Ta là tất cả thứ ngươi từng muốn phủ nhận.”
A Dương hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc, hắn hiểu ra: tất cả hành trình từ khi bước vào Thức Giới, từ những ảo cảnh, những tầng luân hồi, những thử thách về tâm ma, tất cả đều chỉ dẫn đến cuộc đối diện này.
“Vậy ngươi chính là bản ngã mà ta chối bỏ.”
“Không. Ta là ngươi khi vứt bỏ tất cả. Ngươi gọi ta là Ngã Tướng, nhưng đúng hơn, ta là ‘ngươi không cần trở thành ai cả’. Một khi không còn phải gắng gượng, ngươi sẽ là hư vô, và hư vô ấy… chính là sức mạnh cuối cùng.”
Lời nói ấy khiến thiên địa rung động, từng tầng hư không rạn vỡ, như thể chỉ cần thừa nhận sự tồn tại của đối phương, toàn bộ đạo tâm sẽ sụp đổ.
Bản Ngã và Đạo Tâm
A Dương nhắm mắt, trong đầu vang lên vô số tiếng nói quen thuộc: của sư phụ đã khuất, của những bằng hữu đã đồng hành, của người thiếu nữ nơi cố hương chờ đợi, của những đạo hữu đã ngã xuống. Tất cả đều hỏi cùng một điều: “Ngươi tu đạo vì điều gì?”
Hắn đã từng trả lời: vì vượt qua thiên mệnh, vì chạm đến chân đạo, vì muốn đứng trên đỉnh cao không ai có thể áp bức. Nhưng giờ đây, khi đối diện chính mình, tất cả lý do đều trở nên mơ hồ.
Ngã Tướng mỉm cười lạnh lẽo, giơ tay. Một trảm đao hình thành từ hư vô, ánh sáng của nó không mang sắc thái nào, vừa là trắng, vừa là đen, vừa là tất cả và cũng là không gì cả.
Đao bổ xuống.
A Dương đưa tay đỡ, nhưng lực lượng ập đến xuyên qua mọi phòng ngự, xuyên cả thân thể, như trực tiếp chém vào linh hồn. Trong chớp mắt, hắn thấy mình vỡ tan thành vô số mảnh, hóa thành tro bụi bay lượn giữa không gian.
Song, khi hắn mở mắt lần nữa, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, nguyên vẹn. Hắn hiểu: đòn chém ấy không phải nhắm vào thân thể, mà nhắm vào niềm tin tồn tại. Nếu hắn thực sự hoài nghi bản thân, hắn đã bị xóa sổ.
“Ngươi không thể giết ta,” A Dương nói, giọng bình tĩnh.
“Ta không cần giết,” Ngã Tướng đáp. “Ngươi chỉ cần tự phủ định ngươi là đủ. Khi ấy, ta sẽ là ngươi, ngươi sẽ biến mất.”
Vô Tận Đạo Âm
Giữa khung cảnh hỗn loạn, một luồng âm thanh trỗi dậy. Không phải tiếng chuông, không phải tiếng trống, mà là đạo âm—âm thanh từ gốc rễ vạn vật. Đạo âm ấy không vang lên từ ngoài, mà từ chính trong tim A Dương.
Ban đầu nó là một tiếng thì thầm nhỏ bé, nhưng dần dần, như sóng biển, như trăm ngàn nhạc cụ đồng loạt hòa ca. Âm thanh ấy vừa giống tiếng thở của mẹ hiền, vừa giống tiếng gầm của vạn thú, vừa như nhịp đập của sao trời.
Ngã Tướng khẽ cau mày: “Đây là gì?”
A Dương chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như vực. “Ngươi nói đúng. Ta không cần trở thành ai cả. Nhưng không cần trở thành ai… không có nghĩa là biến mất. Ta chỉ cần là chính ta, trong mọi trạng thái, trong mọi khoảnh khắc. Đạo của ta không nằm ở chối bỏ, cũng không nằm ở truy cầu. Đạo của ta… là hồi quy.”
“Đạo Hồi Quy?”
Ngã Tướng thoáng lùi lại, khí tức bắt đầu dao động.
A Dương dang rộng tay, để cho đạo âm tuôn chảy khắp cơ thể. Mỗi tế bào, mỗi giọt máu, mỗi tia thần thức đều ngân lên thành nhạc. Hắn bỗng như hòa tan cùng đất trời, không còn ranh giới giữa hắn và thế giới, nhưng đồng thời, bản ngã lại càng rõ rệt.
Không còn phân biệt giữa “ta” và “không ta”. Không còn câu hỏi “phải trở thành ai”. Tất cả chỉ còn là sự tồn tại thuần túy.
Đạo Chiến Cuối Cùng
Ngã Tướng rống lên, giơ đao chém loạn, từng nhát chém xé nát bầu trời, khiến cả Thức Giới rung lắc dữ dội. Nhưng mỗi khi đao chạm đến A Dương, đạo âm lại ngân lên, hóa giải toàn bộ.
“Không thể nào! Ngươi chỉ là phàm thể, làm sao chống lại hư vô?”
A Dương bước từng bước đến gần, không nhanh, không chậm. Mỗi bước chân, nền đất nứt ra rồi lại liền lại, như thể vũ trụ phải thuận theo nhịp điệu ấy.
“Ngươi không hiểu đâu,” hắn đáp. “Hư vô không phải kẻ địch. Nó chỉ là một nửa của tồn tại. Và ta… là sự hợp nhất.”
Tay hắn khẽ giơ lên. Không có kiếm, không có đao, chỉ là bàn tay trần. Nhưng khi hạ xuống, một luồng đạo âm bùng nổ, như biển lớn cuộn trào, như tinh không sụp đổ.
Ngã Tướng bị chấn động mạnh, thân hình vỡ ra thành từng mảnh ánh sáng. Hắn vẫn gào thét:
“Không! Nếu ngươi dung hợp ta, ngươi sẽ mất đi bản thân!”
“Không. Ngươi chính là ta. Khi ta dung hợp, ta không mất đi, mà là hoàn chỉnh.”
Trong khoảnh khắc ấy, A Dương tiến tới, đặt tay lên ngực của Ngã Tướng. Đạo âm ngân lên lần cuối, sâu lắng, như tiếng ru của cõi mẹ. Ngã Tướng ngừng giãy giụa, ánh mắt dần mềm lại, rồi tan chảy, hòa vào cơ thể A Dương.
Hồi Quy
Tất cả hỗn loạn lắng xuống. Thức Giới không còn nứt vỡ, mà dần dần thu liễm, như thể hoàn thành một vòng luân hồi.
A Dương đứng một mình giữa hư không, toàn thân tỏa ra ánh sáng giản dị. Không có uy áp kinh thiên, không có sát khí hủy diệt, chỉ còn một sự bình thản vô biên.
Hắn cảm nhận rõ rệt: trong người mình giờ đây có cả ánh sáng lẫn bóng tối, có cả niềm tin và nghi ngờ, có cả khát vọng và hư vô. Nhưng thay vì xung đột, tất cả hòa thành một thể.
“Đây mới là Đạo của ta. Không tranh, không bỏ, không truy cầu, không chối bỏ. Vạn pháp quy hồi, bản ngã là nhất thể.”
Trong giây phút ấy, A Dương không còn thấy cần phải chứng minh, không cần vươn lên để được gọi là mạnh, cũng không cần sợ bị lãng quên. Hắn chỉ đơn giản là A Dương, tồn tại trọn vẹn giữa trời đất.
Lời Thì Thầm Từ Vũ Trụ
Gió lặng, không gian tịch mịch. Nhưng trong sự yên tĩnh ấy, A Dương nghe được lời thì thầm kỳ diệu, như từ tận cùng hư vô vọng lại:
“Ngươi đã bước qua cửa ngưỡng. Từ đây, con đường không còn ai dẫn dắt. Chỉ có ngươi, và vô tận đạo hải.”
Hắn khẽ cười, lòng không còn dao động. Bước chân chậm rãi, hắn rời khỏi Thức Giới, để lại sau lưng một vũ trụ vừa khép lại vòng luân hồi.
Bên ngoài, dường như có ánh sáng mới đang chờ đợi.
