Lâm tỉnh dậy trong sự tĩnh lặng đến kỳ lạ. Mắt cậu mở ra, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào làm mềm mại không gian xung quanh. Cảm giác như một giấc mơ, một cơn ác mộng vừa đi qua, và giờ đây cậu đang ở lại với thực tại. Nhưng có một thứ không thể phủ nhận được, đó là sự thay đổi trong lòng cậu. Không gian này không còn giống như trước, và chính bản thân cậu cũng không còn giống như trước nữa.

 

Cậu ngồi dậy, nhìn quanh, mọi thứ vẫn vậy, căn phòng nhỏ, chiếc bàn học đầy giấy tờ, và những cuốn sách cũ. Đột nhiên, cậu cảm thấy mình trống rỗng, như thể đã trải qua một cuộc hành trình dài và gian nan mà không thể nhớ nổi tất cả. Có phải những gì vừa xảy ra là thật hay chỉ là một ảo giác do sự mệt mỏi?

Lâm đứng dậy, cố gắng bước ra ngoài. Cậu cần phải hít thở không khí trong lành, cần tìm một chút sự bình yên để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Cậu không còn cảm thấy sợ hãi nữa, nhưng lại có một cảm giác mơ hồ về sự mất mát, về những điều chưa thể giải quyết hết.

Khi cậu ra ngoài, ánh nắng chiếu vào mặt, một cơn gió nhẹ thoảng qua khiến Lâm cảm thấy như mình đã được tái sinh. Những nỗi sợ hãi, những ký ức cũ, những linh hồn mà cậu từng cứu, tất cả giờ đây đều là những phần ký ức mà cậu sẽ không quên. Nhưng thay vì khiến cậu đau đớn, chúng như những bước chân dẫn dắt cậu tới một con đường mới, một tương lai mới.

Lâm quyết định ra ngoài, đi dạo quanh khu phố nơi cậu đã lớn lên. Con đường quen thuộc ngày xưa nay vẫn vậy, không thay đổi. Những ngôi nhà cũ kỹ, hàng cây xanh rì rào trong gió, tất cả đều gợi nhớ về một thời bình yên. Cảm giác như một phần của cậu đã trở lại, dù quá khứ đã có những vết thương không thể xóa nhòa.

Khi bước qua ngôi trường cũ, Lâm bất chợt dừng lại. Ánh mắt cậu hướng về phía lớp học nơi những kỷ niệm của tuổi trẻ và tình yêu đầu đời luôn gắn liền. Cậu nhớ về Hòa, cô gái đã bước vào đời cậu như một cơn gió mát, đem lại sự tươi mới trong những tháng ngày u ám. Hòa không còn là một bóng hình mơ hồ trong ký ức, mà là một phần trong hành trình trưởng thành của cậu.

Lâm đưa tay chạm vào chiếc điện thoại trong túi quần, và sau một thoáng suy nghĩ, cậu quyết định nhắn cho cô. Một tin nhắn đơn giản nhưng đầy chân thành:

“Hòa, xin lỗi vì tất cả. Em có thể gặp anh không?”

Tim Lâm đập mạnh khi nhìn thấy dòng chữ “Đang gửi…” hiện lên trên màn hình. Cậu cảm nhận rõ rằng mọi thứ đã thay đổi. Cậu không còn phải chạy trốn khỏi quá khứ nữa. Cậu đã sẵn sàng đối diện với những gì đã xảy ra, sẵn sàng đối mặt với những sai lầm và những điều chưa nói. Nếu có một điều gì đó cậu có thể làm, đó là bắt đầu lại từ đầu, dù cho có phải trả giá bằng chính trái tim mình.

Trong lúc Lâm đứng đó, một làn sóng suy nghĩ ập đến. Cậu chợt nhận ra rằng cuộc sống không chỉ là sự giải thoát cho những linh hồn, mà còn là sự giải thoát cho chính mình. Những linh hồn mà cậu đã cứu, giờ đây đều đã siêu thoát, không còn vướng víu trong bóng tối nữa. Nhưng cái giá mà cậu phải trả không chỉ là những ký ức đau đớn, mà còn là sự tự nhận thức rằng chính mình cũng cần phải được giải thoát khỏi những sợ hãi, sự tội lỗi mà cậu đã chất chứa trong lòng suốt bao nhiêu năm.

“Cậu không thể cứ sống trong quá khứ mãi được.” Giọng nói của người đàn ông vang lên trong ký ức cậu, nhắc nhở về sự thật mà cậu đã quên. “Sự giải thoát không chỉ là từ những linh hồn khác, mà là chính từ bản thân cậu.”

Cậu ngước mắt lên trời, ánh sáng ban mai dịu dàng, như thể một lời an ủi nhẹ nhàng, rằng tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đây. Cậu không phải là người hùng, cũng không phải là một kẻ bị nguyền rủa. Cậu chỉ là một con người bình thường, với những khát khao, những lỗi lầm và những hy vọng. Nhưng điều quan trọng là, cậu đã vượt qua được nỗi sợ hãi của chính mình. Và đó mới là sự giải thoát thật sự.

Lâm mỉm cười, nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại vào túi và tiếp tục bước đi. Hòa, cậu sẽ gặp lại em, không phải với những lời xin lỗi hay sự hoài niệm, mà là với một trái tim đã vững vàng hơn, một tâm hồn đã được chữa lành.

Kết thúc:

Khi bóng tối buông xuống, Lâm đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Tất cả đều im lặng, không còn những lời thì thầm trong đêm. Nhưng trong lòng cậu, có một điều không bao giờ thay đổi: Cuộc sống là một hành trình, và sự giải thoát chỉ đến khi ta chấp nhận đối diện với chính mình.

Lâm không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng một điều cậu chắc chắn là, dù có phải đi qua bao nhiêu con đường tối tăm, cậu cũng sẽ không quay lại với bóng tối của quá khứ. Bởi cậu đã tìm thấy ánh sáng trong chính mình.

READ MORE

Thiên Tài Tiên Đạo
Thiên Tài Tiên Đạo