Căn phòng họp lớn của Trần thị đêm nay vẫn sáng đèn, dù đã quá giờ làm việc. Không khí nặng nề, u ám nhưng cũng chất chứa một sức mạnh bùng nổ cuối cùng.
Trần Tịch đứng giữa vòng vây cổ đông và các lãnh đạo chủ chốt, ánh mắt kiên định. Bên cạnh anh, An Nhiên nắm chặt tay anh – biểu tượng của sự đồng lòng không thể tách rời.
“Chúng ta đã đi qua những ngày tăm tối nhất,” Trần Tịch bắt đầu, giọng vang lên đầy uy lực. “Nhưng Trần thị không phải là một công ty bình thường. Nó là biểu tượng của gia đình, của sự nỗ lực, của niềm tin.”
Bà Trịnh Lệ ngồi đó, mặt nghiêm nghị nhưng không còn vẻ cương quyết như trước.
“Ngày hôm nay, chúng ta không còn là kẻ thù của nhau nữa,” anh tiếp tục. “Chúng ta phải đặt lại niềm tin, dựa vào sự thật và sự thẳng thắn.”
Anh đưa ra bản đề án tái cơ cấu quyền lực và chiến lược phát triển bền vững, với sự hợp tác giữa thế hệ cũ và mới, đề cao sự minh bạch và giá trị nhân văn.
Mọi người im lặng rồi dần vỡ òa trong tràng pháo tay.
Bà Trịnh Lệ đứng lên, nhìn con trai:
“Dù quá khứ có thế nào, tôi luôn tin vào con.”
Cô nhẹ nhàng tiến đến An Nhiên, nắm tay cô:
“Và con, An Nhiên, hãy giữ gìn tình yêu ấy như giữ gìn sự sống.”
An Nhiên cảm nhận được sự chân thành và chấp nhận, nước mắt lặng lẽ rơi.
Một tháng sau, Trần thị khởi động lại dự án trọng điểm, niềm tin được thắp sáng trở lại. Mối liên kết gia đình càng bền chặt qua sóng gió.
Trần Tịch và An Nhiên đứng trên ban công, ngắm nhìn thành phố rực sáng ánh đèn.
“Chúng ta đã thắng, nhưng không phải vì đánh bại ai, mà vì giữ được chính mình,” anh nói.
An Nhiên mỉm cười:
“Cùng nhau, ta sẽ viết tiếp câu chuyện này – không phải với quá khứ, mà với tương lai.”
Kết
Truyện khép lại, nhưng câu chuyện về tình yêu, lòng trung thành và sức mạnh vượt qua thử thách vẫn còn vang vọng. Trần thị không chỉ là một công ty, mà là biểu tượng của hy vọng, sự đổi thay và sức sống không bao giờ tắt.
ĐỌC THÊM

