Bà Trịnh Lệ từ từ bước lên bục, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Cả hội trường bỗng trở nên yên lặng đến rợn người.
“Các người nghĩ mình đã hiểu rõ An Nhiên? Tôi có một bí mật mà không ai biết,” bà nói, giọng đầy quyền lực.
Bà rút trong cặp một phong bì màu nâu, mở ra, lấy ra một bản sao giấy khai sinh và một vài hồ sơ y tế.
“An Nhiên, không phải là con đẻ của ai trong chúng ta. Cô ấy là kết quả của một kế hoạch thâm độc, được gửi đến đây để phá hoại dòng họ Trần.”
Tiếng thì thầm, tiếng xì xào vang lên khắp phòng.
Trần Tịch bước tới, đôi mắt dần ngời sáng.
“Bà đang nói gì vậy?”
Bà Trịnh Lệ nhấn mạnh từng chữ:
“Cô ấy là con gái của một trong những đối thủ nguy hiểm nhất của chúng ta – một tập đoàn đối thủ đã từng định hủy hoại Trần thị cách đây gần 20 năm. Họ gửi An Nhiên như một con mồi, để cô ấy từng bước len lỏi vào lòng tin của gia đình ta.”
An Nhiên, mặt tái mét, không nói được lời nào.
“Đó là lý do vì sao cô ấy không có hồ sơ gốc rõ ràng, và tại sao cô ấy luôn giữ bí mật về quá khứ,” bà Trịnh Lệ tiếp tục. “Tôi biết chuyện này từ lâu, nhưng giữ kín vì còn là một công cụ.”
Mọi ánh mắt dồn về An Nhiên, cô cảm nhận như mình vừa bị bóc trần đến tận cùng.
“Vậy những gì em làm, những gì em cảm nhận với Trần Tịch… tất cả là giả tạo?” Một cổ đông hỏi nhỏ, không giấu nổi sự hoài nghi.
An Nhiên bước tới, giọng run nhưng cứng rắn:
“Bí mật của tôi có thể là một mũi tên bắn vào trái tim mọi người. Nhưng cảm xúc và sự trung thành của tôi là thật. Tôi đã yêu Trần Tịch, không phải vì âm mưu, mà vì con người anh ấy.”
Trần Tịch nhìn cô, mắt ngấn lệ.
“Anh không quan tâm cô là ai. Quan trọng là cô ở bên anh, chiến đấu cùng anh. Chúng ta sẽ đối mặt với quá khứ và tương lai cùng nhau.”
Bà Trịnh Lệ cười nhạt:
“Câu chuyện chưa kết thúc đâu. Tôi còn một thứ nữa – đó là giấy tờ chứng minh Trần Tịch không phải con đẻ của bà ta, mà là con của một người đàn ông khác, kẻ từng phản bội bà.”
Hội trường nổ ra một tràng xì xào mới, đầy bất ngờ và hỗn loạn.
Trần Tịch đứng im, nhìn bà mẹ mình – người phụ nữ đã che giấu bao bí mật và biến cố trong gia tộc.
Anh thầm nghĩ:
“Quá khứ có thể bóp méo hiện tại, nhưng không thể phá hủy những gì thật sự thuộc về mình.”
ĐỌC THÊM

