Ba ngày sau cuộc gọi nặc danh, Trần Tịch vẫn chưa thể tra ra ai là người đứng sau. Đường dây được mã hóa cấp quân đội, dấu vết bị xóa sạch chỉ trong vài giây. Nhưng từng lời nói trong cuộc điện thoại ấy như một chiếc kim lạnh ngắt đâm thẳng vào não anh, nhắc rằng mình đang đối đầu với một con quái vật biết tàng hình.

Thịnh Uy Group không phải là một tập đoàn bình thường. Nó giống như một vỏ bọc – được dựng lên để hợp pháp hóa các khoản tiền đen, mua chuộc cổ đông, và chiếm đoạt doanh nghiệp bằng luật pháp chứ không cần nổ súng. Loại kẻ thù này không cần ra mặt. Chúng ngồi trong những văn phòng ở châu Âu, điều khiển cả một chiến dịch tấn công tài chính từ xa.

“Chúng đang gom cổ phần từ thị trường thứ cấp,” Lâm Chấn nói, chỉ tay vào biểu đồ giao dịch. “Thông qua các quỹ ẩn danh nước ngoài. Nếu để quá 18%, họ có quyền đề xuất thay đổi cơ cấu Hội đồng Quản trị.”

An Nhiên cau mày. “Tức là họ không cần tuyên chiến. Họ chỉ cần… mua chúng ta.”

Trần Tịch gật đầu. “Và chúng ta phải khiến họ… mua nhầm.”

Kế hoạch phản công được vạch ra ngay đêm hôm đó. Cốt lõi là một chiêu “Phản Sáp Nhập” (Reverse Acquisition) – chiến thuật chỉ được dùng trong chiến tranh doanh nghiệp cấp cao: Trần thị sẽ lập ra một công ty con mới, đưa các tài sản cốt lõi – công nghệ lõi, nhân sự chủ chốt, và toàn bộ bản quyền sản phẩm – vào công ty con này, và biến nó thành trung tâm thực sự.

Còn tập đoàn mẹ – nơi mà Thịnh Uy đang cố mua – chỉ còn lại vỏ ngoài: trụ sở, thương hiệu và những tài sản đang xuống giá.

Như vậy, dù có thâu tóm được Trần thị, Thịnh Uy cũng chỉ cầm trong tay một “xác rỗng” – trong khi trái tim thật sự của tập đoàn đã được chuyển sang một nơi khác, không nằm trong tầm kiểm soát của chúng.

“Chiêu này mạo hiểm,” Lâm Chấn cảnh báo. “Nếu để lộ quá sớm, sẽ bị chính phủ điều tra vì nghi ngờ tẩu tán tài sản.”

“Vì vậy phải làm nhanh, sạch, và tuyệt đối kín đáo,” Trần Tịch đáp, ánh mắt sáng rực như gươm rút khỏi vỏ.

Trong bóng tối – một cuộc chơi trí tuệ bắt đầu.

Tại Singapore, An Nhiên bí mật đến gặp một tập đoàn đối tác cũ của cha cô, đề nghị họ đầu tư vào công ty con mới – đổi lại là quyền sử dụng công nghệ lõi trong 10 năm.

Tại Thượng Hải, Lâm Chấn dùng thân phận cũ liên lạc với một cựu hacker từng điều hành sàn giao dịch ngầm, yêu cầu thiết lập hệ thống theo dõi dòng tiền Thịnh Uy đang đổ vào Việt Nam.

Còn tại Sài Gòn, Trần Tịch triệu tập 3 cổ đông chủ chốt còn trung thành – trao cho họ một phần kế hoạch, và thuyết phục họ giữ im lặng tuyệt đối đến khi mọi thứ hoàn tất.

Mọi hành động phải diễn ra trong bóng tối. Một tiếng rò rỉ thôi cũng đủ khiến Thịnh Uy tăng tốc hoặc tung ra phản đòn trước khi họ kịp lẩn đi.

Nhưng ngay trong lúc Trần Tịch tưởng mình đã kiểm soát được thế cờ, một tin nhắn lạ hiện lên trong máy tính cá nhân – không ai trong hệ thống gửi, cũng không qua Internet. Chỉ có một dòng chữ duy nhất:

“Công ty con cũng có thể bị mua.”

Trần Tịch lạnh sống lưng.

Tại một nơi không ai biết, trong một phòng họp kính đáo tại Thụy Sĩ, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc vest đen đứng trước màn hình lớn.

“Chúng đã bắt đầu phản ứng,” cô nói bằng tiếng Anh lưu loát, “nhưng chúng ta đã ở trong hệ thống từ 5 tháng trước. Họ không thể chặn được.”

Một giọng nam trung niên trầm lặng vang lên phía sau:

“Đã đến lúc gửi lời chào… từ thế giới thực.”

ĐỌC THÊM

Bí Kíp Võ Công Thất Truyền
Bí Kíp Võ Công Thất Truyền