Thiên địa yên ắng như thể vũ trụ đã quên đi nhịp thở của chính mình. Ở nơi hư không vô tận, giữa tầng tầng lớp lớp hỗn nguyên chi lực, Lạc Thiên ngồi kiết già giữa tâm giới của mình – một biển ý niệm mênh mông không đáy.
Kể từ khi kết thúc đại chiến tại Côn Luân Nguyên Cảnh, hắn đã nhập định suốt chín ngày chín đêm, không ăn, không ngủ, không nói một lời. Tâm giới bị chấn động nghiêm trọng bởi luồng đạo vận của Thức Giới Toái Luân chưa kịp hóa giải. Cũng tại nơi ấy, linh hồn hắn đã lạc vào một vực vô niệm – nơi không có thời gian, không có không gian, chỉ còn lại… chính hắn.
Tại cốt lõi của tâm hải, nơi linh hồn vốn nên là thuần nhất, lại đang hiện hữu hai luồng đối cực: một trắng sáng thuần tịnh, là đạo tâm xưa nay của hắn – “Ngã Đạo Bất Phân”; luồng kia đen kịt như vực sâu hỗn độn, là khí tức của Hư Diệt Đạo mà hắn từng hấp thu khi đối chiến với Dị Nguyên.
Cả hai giao tranh không ngừng, như âm dương tranh giành quyền chi phối chân thân. Lạc Thiên vẫn im lặng, không chống lại, cũng không đồng hóa. Hắn biết: đạo không tranh, tự nhiên thắng. Tâm không động, vạn pháp quy nguyên.
Bỗng nhiên, giữa biển tâm hải vô biên, một tiếng “đinh” thanh thuần vang lên như ngân vang từ trong hư vô.
Đó là âm thanh của một giọt nước rơi xuống mặt gương — nhưng đó không phải là nước, mà là một tia sáng hình thành từ chân đạo.
Từng giọt, từng giọt nhỏ xuống… rồi hàng vạn giọt hợp thành sóng, tạo nên Tâm Giới Linh Trì.
Lạc Thiên mở mắt. Trong mắt hắn, thế giới đã khác. Hắn không còn nhìn bằng nhục nhãn, mà nhìn bằng tâm nhãn. Mọi hư cấu, vọng tưởng đều như băng tuyết trước ánh dương: tan biến không dấu vết.
Hắn đứng lên trong tâm giới, cất giọng nhẹ như gió:
— “Tâm vô hệ, đạo vô định. Ta không phải ánh sáng, cũng chẳng là bóng tối. Ta chính là trung đạo giữa cực đoan. Ngã bất sinh bất diệt, ngã bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm…”
Lời hắn dứt, Tâm Giới đại biến.
Từ Linh Trì bốc lên một trụ sáng, trực chỉ thiên không, xuyên phá tầng tầng mê chướng của tâm linh. Ngay khoảnh khắc đó, ngoại giới chấn động mãnh liệt.
Tại Tử Vân Tông – nơi Vân Kỳ, Thanh Vi và các đệ tử đang tu luyện, bầu trời bỗng nứt ra thành vạn khe hở. Ánh sáng từ hư không giáng xuống tạo thành Đạo Vân hình xoắn ốc, như một mắt trận khổng lồ đang mở.
Vân Kỳ kinh hãi:
— “Đây là… Dị Tượng Đạo Nguyên? Nhưng không giống những lần trước. Không ai động thủ, không ai khai mở thiên cơ… Vậy là ai?”
Thanh Vi đứng cạnh, hai tay nắm chặt chuôi kiếm Thanh Liên:
— “Không… không lẽ… là hắn?”
Không ai trả lời, nhưng trong lòng tất cả đều dâng lên một tên: Lạc Thiên.
Mười ba đại tông môn đồng thời cảm ứng được thiên dị. Hàng loạt đại năng thức tỉnh, truyền ra lệnh phong ấn các cấm địa, điều động các Trưởng Lão – vì dấu hiệu này không giống một lần chứng đạo thông thường. Đây là chấn động từ bản thể đại đạo, là dấu hiệu một đạo sinh ra từ gốc, chứ không phải kế thừa.
Tại Vực Ngoại – nơi Dị Nguyên ẩn thân.
Tên đại tộc Dị Nguyên mang huyết mạch “Tịch Diệt” đang ngồi tĩnh tọa, đột nhiên bị chấn động. Một luồng đạo lực từ xa xôi xuyên qua không gian, xâm nhập vào linh hồn hắn chỉ trong một niệm.
— “Hắn… đã đạt đến tầng ‘Đạo Hóa Tâm’ rồi sao?” – Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đỏ như máu.
Kế bên hắn, một bóng đen không có hình thể rõ ràng xuất hiện, giọng trầm lạnh như băng nguyên cổ đại:
— “Nếu hắn tiến thêm một bước nữa… đạo của chúng ta sẽ bị phản thôn. Mầm mống trung hòa của hắn… chính là khắc tinh của cực đoan…”
Tên Dị Nguyên gật đầu:
— “Giết hắn không còn là lựa chọn. Chúng ta phải phong hắn. Vĩnh viễn không thể hợp nhất.”
— “Đồng thuận. Khởi động Tịnh Diệt Chi Ấn.”
Còn tại chốn Tâm Giới, Lạc Thiên đang bước những bước đầu tiên trên con đường Tâm Hành Đạo Lộ – một cảnh giới mà trước nay chưa từng ai ghi chép.
Không còn pháp lực. Không còn linh lực. Không còn thần thông. Mọi thứ bây giờ là ý niệm thành hình, là tâm sinh vạn tượng.
Trước mặt hắn là Bách Đạo Chi Môn – một cánh cửa vô hình dựng đứng giữa trời tâm giới, xung quanh là 100 con đường phát sáng bằng các màu đạo vận khác nhau: từ tử kim đến hoàng kim, từ huyết hồng đến lam bích.
Giọng nói vang lên trong đầu:
— “Ngươi là người đầu tiên từ thời cổ bước đến Bách Đạo Chi Môn. Nhưng chỉ một cánh mở ra được. Hãy chọn kỹ. Một khi bước vào, ngươi sẽ thành ‘Đạo Chủ’ của con đường đó – vĩnh viễn không thể quay đầu.”
Lạc Thiên không vội bước. Hắn quan sát. Mỗi đạo lộ đều ẩn hiện hình ảnh những kẻ đi trước: có người cười điên cuồng, có người khóc nức nở, có người hóa thành tro bụi, có người quỳ trong tuyệt vọng.
Hắn nhớ lại câu nói của sư phụ thời niên thiếu: “Con đường tu đạo, không có đúng sai – chỉ có thích hợp và bất diệt.”
Sau một lúc rất lâu, hắn ngẩng đầu nhìn trời, mỉm cười bước thẳng tới… lối không có ánh sáng nào, không tên, không mô tả – đạo lộ thứ 101, vốn không hề tồn tại trước đây.
Chính khoảnh khắc ấy, thiên địa rúng động lần hai. Cánh cửa thứ 101 hiện ra, tự sinh – không do tạo.
Tại toàn bộ tam giới, tất cả người đang ngộ đạo đều bị đẩy ngược trở lại, thất khiếu chảy máu, tâm thần chấn loạn.
Một giọng nói cổ xưa vang lên trong hư không, không thuộc bất kỳ chúng sinh nào:
— “Một kẻ đã tự sinh đạo. Thiên đạo… không còn hoàn mỹ.”
Tại đỉnh Thái Huyền – nơi có ngọc phù ghi chép Chuẩn Thiên Ký, bức ngọc tự vỡ nát.
Một dòng chữ máu hiện ra:
“Lạc Thiên, kẻ mang tâm không chia hai, người sinh ra Đạo mới. Đạo đó vượt cả Thiên, phá cả Diệt. Tam giới bất an, Cửu thiên chấn động. Hắn… không thể để tồn tại.”
Lạc Thiên lúc này không còn cảm nhận thế giới như xưa. Mọi pháp tắc quanh hắn đều cúi đầu.
Hắn không còn là người tu đạo.
Hắn là người… tự sinh đạo.
