Editor: Thanh Trúc.

Khi thân ảnh Lâm Vân bước ra từ tâm bão ánh sáng, cả bầu trời như ngưng đọng. Hắn đứng đó, thân thể bao phủ bởi khí tức đen kim, mắt sáng như nhật nguyệt, sau lưng lơ lửng ba đạo quang luân hình xoắn — Ấn Ký Đạo Kiếp.

Toàn bộ cao tầng Lâm gia đang có mặt tại Vân Châu đều câm lặng. Ngay cả đại trưởng lão Lâm Thanh Hàn, người từng dạy dỗ bao thiên tài, cũng khẽ rùng mình.

Một trưởng môn từ ngoại tộc chép miệng: “Đây… đây là dấu hiệu của Thiên Chân Đạo. Từ nghìn năm qua chưa từng thấy ai vượt qua ba sát kiếp hoàn chỉnh.”

Khi về đến Lâm gia, cánh cổng chính mở rộng đón đoàn trở về. Nhưng lần này, người đứng đầu không còn là Lâm Kiệt, mà là Lâm Vân. Những ánh mắt năm xưa từng khinh bỉ, giờ lại cúi đầu kính cẩn. Nhưng hắn chỉ gật nhẹ, đi thẳng về phía tông điện.

Bên trong đại điện, tộc trưởng Lâm Chính ngồi trên cao, chậm rãi nói:

“Từ nay, Lâm Vân ngồi hàng đầu trong Thập Tinh Đệ Tử. Nếu sau một năm nữa hắn không chết trong Thiên Môn Thí Luyện, sẽ là người kế nhiệm tộc chủ.”

Cả điện rúng động. Lâm Kiệt đang dưỡng thương nghe được tin đó, phun ra ngụm máu.

Nhưng bên ngoài thế giới, một cơn gió lớn đang nổi lên.

Tại Thần Điện Trung Thiên, nơi các Thánh Tông tụ hội, một ngọn đèn cổ tắt đi. Đó là Huyền Tâm Đăng, tượng trưng cho trật tự thiên đạo. Khi nó tắt, tức là một kẻ nghịch thiên đã ra đời.

Một lão giả tóc trắng râu dài đứng giữa thần điện, ánh mắt nhìn thấu trời cao:

“Hỗn Nguyên Chi Thiên đã mở. Thể chất đó, nếu hoàn chỉnh, sẽ dẫn đạo vạn linh. Nhưng nếu lệch một bước… sẽ diệt giới.”

Một nữ nhân áo đỏ đứng phía sau, khẽ cười:

“Vậy để ta xem… liệu hắn đi đến cuối cùng, hay sẽ chết ngay tại Thiên Môn.”

Trở lại Lâm gia. Lâm Vân ngồi trong tĩnh thất, trước mặt là ngọc giản cổ ghi chép về Thiên Môn Thí Luyện.

Đó là một bí cảnh hỗn loạn, mỗi trăm năm mới mở, chỉ mở cho những kẻ được chọn trong các đại gia tộc. Trong đó không chỉ có linh dược và bảo vật, mà còn là nơi Thiên Đạo thử thách những mầm mống nghịch thiên.

Lâm Vân lặng lẽ nhìn lên trời đêm, nơi một vì sao bỗng chốc bùng sáng — như chính con đường hắn đang bước tới.

Hắn thì thầm:

“Nếu phải nghịch thiên… ta sẽ xé cả thiên đạo mà đi.”