Có một ngôi làng nhỏ tên Dư Thôn, nằm sâu trong rặng Hoài Thủy Sơn, không có linh khí, không có đạo trường, cũng chẳng ai biết tên tông môn nào từng đi qua.

Ở nơi ấy, con người sống như cây cỏ — trồng rau, bắt cá, giữ lửa, kể chuyện, khóc cười không vì đạo pháp.

Thế nhưng, sáng hôm ấy, trong sân nhà một thiếu niên tên Tiểu Dụ, bất chợt mọc lên một bụi lau trắng.

Không ai trồng.

Không ai để ý lúc đầu.

Chỉ đến khi bụi lau ấy phát ra mùi trà nhè nhẹ, bà nội Tiểu Dụ mới bảo:

“Lạ ghê. Xưa giờ lau chỉ mọc gần sông. Sao lại mọc giữa sân gạch?”

Tiểu Dụ là một thiếu niên mười sáu tuổi, hơi gầy, da ngăm, mắt sáng nhưng hơi mơ màng. Cậu chưa từng học đạo, chỉ biết gánh nước, nhóm lửa và đỡ đòn thay mẹ khi bố say.

Cuộc sống cậu lặng lẽ như cục đất sau vườn.

Cho đến khi lau mọc.

Lúc đầu, cậu không để ý.

Nhưng vài ngày sau, lau cao lên rất nhanh, chỉ sau ba hôm đã cao hơn đầu người.

Cậu thử cắt.

Nhưng lưỡi liềm rỉ sét mà cậu dùng gãy đôi.

Thấy lạ, cậu thử rút cọng lau.

Vừa chạm vào, một mùi trà bốc lên từ tay cậu.

Và trong một thoáng – cậu nghe tiếng ai đó gọi tên mình… từ bên trong chính cậu.

“Dụ…”

“Dụ…”

Cậu giật mình ngã ngửa.

Tim đập thình thịch.

Cỏ không có miệng.

Lau không có hồn.

Vậy ai đang gọi?

Đêm đó, cậu không ngủ.

Nằm trên phản tre, nghe tiếng mẹ thở đều, tiếng bố say ngáy o o.

Cậu nhớ lại tiếng gọi đó.

Không xa.

Không gần.

Không vang.

Không nhỏ.

Chỉ như một làn hơi trong ngực – không đến từ ai cả.

Sáng hôm sau, cậu ngồi nhìn bụi lau suốt một canh giờ.

Không làm gì.

Không nghĩ gì.

Chỉ… ngồi.

Và điều kỳ lạ là – lần đầu tiên trong đời, cậu cảm thấy mình không còn phải trở thành ai.

Không cần giỏi.

Không cần giận.

Không cần phải kiếm gì đó để đáng sống.

Chỉ cần… ở đó.

Như lau.

Ngày thứ ba, trong lúc cậu đang ngồi, một con chó bị thương lết tới bụi lau.

Nó nằm xuống.

Không rên.

Không liếm vết thương.

Chỉ lim dim thở.

Một lúc sau, nó đứng dậy, đi được.

Không hẳn là khỏi – nhưng như thể nỗi đau không còn cần chống.

Tiểu Dụ bắt đầu lén ngồi đó mỗi sáng.

Mỗi lần, cậu lại cảm thấy một tầng cảm giác khác:

Có hôm nước mắt tuôn không lý do.

Có hôm thấy lòng trống rỗng đến mức muốn bật cười.

Có hôm… cậu cảm thấy như đang thấy chính mình trong ai đó chưa từng sống.

Tin về bụi lau lan ra.

Có người tò mò đến xem.

Có đạo sĩ lang thang, thấy xong thì im lặng rời đi.

Có cô bé câm đến, ngồi bên bụi lau cả ngày – tối về, bỗng nói được hai chữ đầu đời:

“Cảm… ơn.”

Một hôm, có một lão đạo cưỡi lừa đến làng.

Ông không hỏi ai chỉ đường.

Chỉ đi thẳng đến nhà Tiểu Dụ, dừng lại trước cổng tre:

“Ta không đến để lấy.
Chỉ muốn nhìn một lần – xem đạo vô chủ có mùi gì.”

Cậu không hiểu.

Chỉ gật.

Ông vào, ngồi bên bụi lau.

Ngửi.

Cười.

Rồi nói:

“Đời ta tu sáu mươi năm, hành bốn mươi trận, độ ba trăm người.
Nhưng chưa từng thấy đạo nào làm ta muốn… ngồi yên mà không giảng gì cả.”

“Ngươi giữ lấy. Nhưng đừng giữ cho ai. Cũng đừng để ai giữ ngươi.”

“Chỉ ngồi khi cần. Rồi bước đi như chưa từng ngồi.”

Sau hôm ấy, bắt đầu có người tìm đến.

Họ không đến để học.

Không để cầu.

Chỉ… ngồi.

Cả già lẫn trẻ.

Có người ở một canh giờ.

Có người ở ba ngày.

Không ai hỏi Tiểu Dụ.

Không ai ép cậu trở thành gì cả.

Cậu cũng không nói gì với họ.

Chỉ rót trà, ngồi bên lau.

Và gió vẫn thổi.

Một đêm nọ, trong mơ, cậu gặp một người phụ nữ mặc áo lam, tóc dài, ngồi bên bụi lau.

Không ánh sáng.

Không mây.

Chỉ làn khói trà quanh người nàng.

Cậu không biết nàng là ai.

Nhưng nàng nhìn cậu, mỉm cười:

“Đừng gắng trở thành người hiểu.
Chỉ cần là người… không còn hỏi vì sao.”

Cậu định hỏi nàng tên gì.

Nàng đáp:

“Không có tên.
Vì tên là thứ để người khác nhớ.
Còn ta… không cần ai nhớ, chỉ mong họ… quên đủ để thấy chính mình.”

Sáng hôm sau, cậu tỉnh dậy, thở ra một hơi dài.

Lần đầu tiên, ngực cậu nhẹ.

Không phải vì cậu có đạo.

Mà vì đạo không còn là cái gì để sở hữu.

Tại nơi xa xăm, trên đỉnh một tàn viện cổ, Lạc Minh đang uống trà.

Bỗng dừng lại, nhìn xa.

Bên cạnh, một đạo nhân hỏi:

“Sao vậy?”

Hắn đáp:

“Có một cậu bé… vừa bước bước đầu tiên vào đạo, mà không biết mình đang bước.”

Trong cõi Vô Cảnh – nơi không còn tên tuổi, một cánh hoa lau nhẹ rơi xuống mặt nước.

Không gợn sóng.

Không vang tên.

Chỉ… biến mất.