Editor: Thanh Trúc.
Sau khi vượt qua sát kiếp Thân, thân thể Lâm Vân như được tôi rèn lại lần nữa. Lực lượng ẩn sâu trong từng tế bào bắt đầu lưu động mạnh mẽ. Nhưng hắn biết rõ — đây mới chỉ là bắt đầu.
Bầu trời tím bên trên dần vỡ nát. Một vùng sáng đỏ tách không gian, cuốn lấy thân thể hắn đưa đến một nơi khác. Trước mắt là một cánh cổng đá rêu phong, bên trên khắc ba chữ cổ: Thủy Hồn Ngục.
Tiếng nước chảy rì rào vọng lên từ sâu thẳm bên dưới. Một luồng khí tức tang thương xen lẫn oán niệm đập vào mặt khiến hắn suýt nghẹt thở.
Không gian tối đen, ánh sáng duy nhất đến từ ngọn lửa xanh lập lòe trên các bệ đá. Trong ngục, có hàng trăm pho tượng đá — là người, thú, quỷ, ma — tất cả đều có biểu cảm thống khổ cực độ. Chính giữa là một hồ nước sẫm đen, sóng gợn nhẹ như thở.
“Sát kiếp thứ hai: Tâm.”
Một giọng nói mơ hồ từ trong ngực hắn vang lên. Lâm Vân chưa kịp phản ứng thì hồ nước bùng lên. Từ trong đó, một hình ảnh hiện ra: là mẫu thân hắn — người đã mất từ năm Lâm Vân còn nhỏ.
“Vân nhi… là con sao? Sao con lại bỏ mẹ lại trong biển lửa…”
“Không… không phải! Mẫu thân đã chết trong đại loạn, ta không bỏ mẹ…!”
Bóng ảnh thay đổi. Là hình ảnh phụ thân hắn bị truy sát, ánh mắt đầy oán trách. Rồi là cảnh hắn quay lưng với muội muội, máu me đầy người, lời mắng nhiếc vang vọng bên tai.
Hắn quỳ xuống, tay bịt tai, toàn thân run rẩy. Từng ký ức như kim châm đâm vào lòng.
“Đây là tâm ma… Nếu ta lùi bước, ta sẽ bị nó nuốt chửng!”
Lâm Vân gào lên, ánh mắt bừng sáng. Hắn rút Hỗn Nguyên chân khí từ đan điền, tụ thành một thanh quang kiếm vô hình, đâm thẳng vào ảo cảnh trước mặt.
Một tiếng nổ nặng nề như lòng tan vỡ. Cảnh tượng tan biến, hồ nước lặng sóng trở lại.
Trên trán Lâm Vân, mồ hôi lạnh tuôn như suối. Hắn đã vượt qua — nhưng đôi mắt lại lạnh hơn trước, tâm hắn đã thay đổi.
Sát kiếp thứ hai — Tâm — hoàn tất.
…
Ở trung tâm Thủy Tà Bí Cảnh, ba kẻ mặc huyết y đứng trên một tế đàn cổ. Trên đó là một vòng tròn pháp trận chồng chéo bằng máu, trung tâm là hình khắc của chín vì sao hỗn nguyên.
“Chúng ta đã cảm nhận được — kẻ thứ nhất đang đến gần giai đoạn cuối.”
“Vậy là thời khắc đã đến. Kích hoạt đạo ấn, mở ra chiến trường Thủy Hồn.”
Từ tế đàn, một cột sáng đen xuyên qua tầng mây, bao phủ toàn bộ bí cảnh. Cả những kẻ khác đang vượt sát kiếp đều bị kéo vào một không gian đỏ rực như địa ngục.
Lâm Vân mở mắt, thấy mình đang đứng giữa chiến trường đỏ máu. Quanh hắn là những thân ảnh mờ ảo, nhưng mỗi kẻ đều mang khí tức Hỗn Nguyên Thể.
Một người mặc giáp bạc, tóc trắng dài đến lưng, gằn giọng:
“Cuối cùng cũng gặp… Lâm Vân, người được xưng là kẻ đầu tiên mở đạo. Ngươi… phải chết để bọn ta tiến lên!”
Không kịp suy nghĩ, ba kẻ từ ba hướng lao tới. Mỗi kẻ đều xuất chiêu mang theo thiên uy, vượt xa tu sĩ Luyện Khí Cảnh thông thường.
Lâm Vân gầm lên, Hỗn Nguyên chân khí bộc phát đến cực hạn. Hắn tung quyền va chạm, đỡ đòn, phản kích — từng trận va chạm khiến không gian méo mó, máu tươi tung tóe.
Một chưởng đánh trúng ngực hắn, xương vỡ vụn. Nhưng hắn vẫn không gục. Ngược lại, hắn như cuồng chiến nhân, càng đánh càng mạnh.
Bọn họ kinh hãi. Một tên trong bọn lùi lại, lẩm bẩm:
“Hắn… hắn đang hấp thu sát chiêu của bọn ta để hoàn thiện Đạo Thể?”
Nhưng đã muộn. Lâm Vân gom toàn bộ sức mạnh còn lại, hét vang:
“Hỗn Nguyên Quy Nhất — Phá Diệt Thiên Địa!”
Một quyền mang theo khí tức vạn cổ đánh thẳng vào tâm trận.
ẦM!!!
Chiến trường vỡ vụn. Hư không đổ sụp. Mọi thứ chìm vào bóng tối.
…
Khi ánh sáng trở lại, Lâm Vân ngồi giữa một khoảng không trống rỗng. Trên trán hắn, một điểm sáng lấp lánh — Ấn Ký Sát Kiếp thứ ba đang thành hình.
