Khi ánh sáng của Nhân Tâm Vô Cực lan rộng khắp chư giới, người người tin rằng kỷ nguyên mới đã bắt đầu — một thời đại không còn cần đến đạo lực để đạt cảnh giới, không cần đến tranh đấu để tìm chân lý. Nhưng sâu trong tầng tầng hư ảnh của tâm linh, nơi không ánh sáng nào chạm đến, một bóng tối lặng lẽ thức tỉnh.
Nó không chống lại ánh sáng.
Nó là phần bị bỏ quên của ánh sáng.
…
Tại Huyết Sương Giới — một giới từng bị xóa tên vì linh khí lệch chuẩn và quá nhiều dị tộc bị ruồng bỏ, một thiếu nữ mồ côi tên là Dạ Minh bất ngờ tỉnh lại sau giấc mơ lạ. Trong mộng, nàng thấy hàng vạn sinh linh không có hình thể, chỉ là những vệt lửa mờ đang quằn quại trong bóng tối. Không ai lên tiếng, nhưng nàng cảm thấy: họ từng là người.
Tỉnh dậy, Dạ Minh thở dốc, cổ họng nghẹn ngào.
Nàng nhìn tay mình: có ánh sáng.
Nhưng giữa lòng bàn tay, lại là một vết nứt đen ngòm.
Từ đó về sau, mỗi lần nàng giúp ai tỉnh ngộ đạo lý, một tiếng nức nở vọng lại trong lòng.
Một kẻ khác — trong chính nàng — đã chịu đau thay.
…
Tại Đạo Tràng Bi Vực, nơi các tu sĩ từng thất bại và hóa ma bị trục xuất, một cây cột đá từ thời viễn cổ đổ sập.
Dưới chân cột, một mật thất mở ra. Không phải cấm pháp. Không phải di tích. Mà là… một căn phòng trống.
Trong đó chỉ có một tấm gương.
Gương không phản chiếu gì cả, nhưng mỗi ai nhìn vào đều nghe thấy tiếng nói:
“Ngươi đã tha thứ cho chính mình chưa?”
Không ai có thể trả lời.
Không phải vì không có lời đáp, mà vì chưa từng nghĩ tới.
…
Đạo Lý chưa từng biến mất.
Nhưng Quỷ Đạo — đường đi của những tâm niệm bị lãng quên, của những ký ức bị bỏ rơi, những tổn thương không tên, những câu hỏi không bao giờ được lắng nghe — đã bắt đầu tự sinh.
Không ai dạy.
Không ai dẫn.
Chỉ là những phần tối của mỗi người, từng bị chôn vùi, nay tụ lại thành một dòng đạo mới.
Không cần pháp môn.
Không cần cảnh giới.
Chỉ cần đau thật.
Và sống thật.
…
Lâm Vân, trong hình thể vô danh, cảm nhận được dao động mơ hồ từ tầng sâu của linh hồn giới.
Hắn không can thiệp.
Chỉ ngồi bên bờ Đạo Hải, nhìn sóng vỗ vào hư không, nơi từng có những linh hồn bị quên lãng nay bắt đầu gọi nhau.
Một hư ảnh lặng lẽ hiện ra sau lưng hắn: bóng của chính hắn, nhưng có đôi mắt rực đỏ và khóe môi nhuốm máu.
“Ngươi tưởng bỏ tên, bỏ đạo là xong sao?”
“Ngươi tưởng ‘hiểu người’ là sẽ chữa được chính mình sao?”
“Ngươi có dám… nhìn vào phần ngươi từng muốn giết bỏ không?”
Lâm Vân không quay lại.
Chỉ đáp:
“Ta đang học.”
…
Quỷ Đạo không phải là phản đạo.
Mà là một mặt khác của chân đạo.
Tại một đêm huyết nguyệt ở Linh Tế Sơn, hơn ba ngàn tu sĩ từng tẩu hỏa nhập ma cùng tụ họp — không phải để phục hồi tu vi, mà để chia sẻ vết thương.
Mỗi người kể một câu chuyện họ chưa bao giờ dám nói ra.
Và lần đầu tiên… không ai cười nhạo.
Không ai sợ hãi.
Một cơn mưa nhẹ rơi xuống — không từ trời, mà từ lòng đất.
Người ta gọi đó là “Tâm Lệ Vũ” — cơn mưa của những giọt nước mắt chưa từng được rơi.
…
Tại tầng giới cổ bị phong ấn bởi đạo lệnh cổ xưa nhất – nơi chứa toàn bộ ký ức bị xóa khỏi sử sách, có một cái tên bất ngờ xuất hiện: Dạ Vô Tâm.
Không ai biết nàng từ đâu đến.
Chỉ biết mỗi lần nàng ngồi bên ai, người đó nhớ lại những gì họ từng muốn quên.
Có người nhớ lại cái ôm cuối cùng của mẹ.
Có người nhớ cái nhìn sau lưng của kẻ thù trước khi chết.
Có người… nhớ ra lý do mình từng muốn chết — và từ đó… muốn sống.
…
Quỷ Đạo Tự Sinh.
Không có tông môn.
Không có đạo điển.
Nhưng lan nhanh như lửa rừng.
Không để thiêu hủy.
Mà để… sưởi ấm những nơi chưa từng được chạm tới.
…
Một linh hồn già nua từng sống qua năm đại kiếp, ngồi giữa tro tàn Địa Đạo cổ, bỗng bật khóc.
“Tại sao ta từng mạnh như thế… mà vẫn thấy trống rỗng?”
Một đứa trẻ mù sờ vào tay ông, mỉm cười:
“Vì ngài chưa từng để ai nhìn thấy mình… yếu.”
Và ông… ôm lấy đứa trẻ.
Đạo pháp không cần thăng hoa.
Chỉ cần một cái ôm.
…
Tầng giới quỷ — từng bị xem là nguồn tà đạo, bỗng sáng rực bởi hàng ngàn đốm lửa nho nhỏ: ý niệm hối hận.
Không ai triệu hồi.
Không ai khai mở.
Chỉ là khi ai đó dám chấp nhận vết thương của chính mình, một đốm sáng mới hình thành.
Người ta gọi đó là:
“Tâm Nguyên Quỷ Hỏa.”
Không đốt cháy.
Chỉ chiếu sáng những gì đã bị giấu đi.
…
Lâm Vân cuối cùng cũng quay lại, không phải để thống nhất các đạo.
Mà để nói một câu:
“Nếu ai cũng thấy phần mình từng đau, thì không ai còn muốn làm người khác đau thêm nữa.”
Và đó là lúc Quỷ Đạo hòa vào Chân Đạo.
Không đối lập.
Không kháng cự.
Mà là đối thoại.
