Kể từ thời khắc Lâm Vân để lại “Ngã Hoa”, năm năm đã trôi qua.
Không một lời tiên tri nào dự báo được tương lai.
Không một tông môn nào còn dám tự xưng là tối thượng.
Thế gian rơi vào một trạng thái đặc biệt — tĩnh lặng nhưng trào dâng. Những người từng sống dựa vào kinh điển, vào đạo thống, vào thiên mệnh… giờ đây phải học cách lắng nghe chính mình. Có người khai ngộ, có người sa đọa. Có người đột phá đến những cảnh giới chưa từng đặt tên, có kẻ hóa điên, tự thiêu trong chính câu hỏi không lời đáp: “Ta là ai?”
Trong tịch mịch ấy, tại một vùng sâu của Linh Nguyên Cốc — nơi từng bị che phủ bởi tầng sương khí cấm đoán từ thời Cổ Đạo — một sinh thể bắt đầu mở mắt.
Cô gái ấy, không ai biết từ đâu đến.
Không danh, không đạo, không thân phận.
Cô không thuộc về một tông phái nào. Không ai dạy cô tu luyện. Không ai dẫn dắt. Thậm chí, cô không có linh căn.
Thế nhưng, mỗi bước đi của cô — lại khiến linh lực trong thiên địa chấn động nhẹ.
Tên cô là Diên Khê.
Không ai đặt tên cho cô. Chính cô tự gọi mình như thế.
Một đêm nọ, trong khi dạo chơi giữa rừng cổ, Diên Khê chạm tay vào một gốc cây hàng vạn năm tuổi đã héo tàn từ kỷ nguyên Thái Sơ. Cây chết. Không còn pháp lực. Không còn đạo vận. Nhưng khi tay cô chạm vào, vỏ cây nứt ra, để lộ một mầm non trong suốt đang phập phồng.
Cô cười:
“Ngươi chưa chết. Chỉ bị bỏ quên.”
Và thế là cây sống lại.
Kỳ lạ hơn, không chỉ cây. Mà là cả rừng. Rồi cả một vùng khí tức khô cằn trở nên tươi mới, linh mạch khô héo cũng bắt đầu dao động, long mạch cũ tưởng như mất đi từ vạn năm trước lại rục rịch trở về.
Tin tức về Diên Khê lan truyền khắp Cửu Vực, vượt qua những tiếng cười nhạo và nghi ngờ. Bởi những người tiếp xúc với cô — đều thấy một phần của chính mình phản chiếu nơi ánh mắt cô.
Không phán xét.
Không định nghĩa.
Chỉ lặng lẽ thấu hiểu.
Chính điều đó khiến cô trở thành một đạo — không phải “Đạo” như trước kia, mà là “Ngã Đạo”: Đạo sinh ra từ lòng từ, trí sáng, và dũng khí đối diện chính mình.
…
Một hôm, Diên Khê đặt chân đến tàn tích của Đạo Điện Huyền Nguyên — nơi từng là trung tâm điều phối tất cả Tổ Đạo trong kỷ nguyên trước.
Nơi này đã bị sụp đổ, không ai dám bén mảng vì linh khí tan loãng, và những tàn hồn lưu luyến chưa thể siêu thoát.
Diên Khê không sợ. Cô bước vào, từng bước khiến mặt đất sáng lên, ánh sáng nhẹ nhàng nhưng cứng cáp như đá tảng.
Một tàn hồn lập tức hiện ra, là một vị đạo tổ xưa kia, lạnh lẽo hỏi:
“Ngươi muốn chiếm đoạt linh tích xưa? Ngươi là hậu duệ của Lâm Vân sao?”
Diên Khê lắc đầu:
“Ta không chiếm gì. Cũng không theo ai cả.”
“Vậy ngươi là gì?!”
Cô đáp:
“Ta là ta.”
Tàn hồn nổ tung.
Không phải bị phá, mà tự tan rã. Vì không còn ràng buộc nào giữ nó lại nữa. Lời của Diên Khê — như chiếc gương cuối cùng — phản chiếu lại chính sự chấp niệm của nó, và giải thoát.
Từ đó, các tàn hồn còn lại cũng tự tan biến.
Một số thì khóc.
Một số thì cười.
Một số thì chỉ lặng lẽ nhìn trời, rồi hoá thành điểm sáng.
…
Từ ngày đó, Diên Khê trở thành kẻ được gọi mà không ai dám gọi tên.
Không ai biết cô mạnh đến đâu.
Không ai biết mục đích của cô.
Chỉ biết rằng — mỗi khi cô hiện diện, có người được giải thoát.
Mỗi khi cô rời đi, có đạo mới được sinh ra.
Có kẻ gọi cô là “Thế Thân của Lâm Vân”.
Có người gọi cô là “Đạo Tâm của Nhân Loại”.
Nhưng trong nhật ký một lữ khách từng đi theo cô ba ngày, có một câu khiến cả giới tu hành tranh cãi suốt ba năm không dứt:
“Cô ấy không phải là người mang Đạo. Cô ấy là kẻ khiến Đạo… tự sinh nơi người khác.”
…
Và rồi, một điềm lạ xảy ra.
Tại vực sâu nhất của Ma Giới, một bóng đen cổ xưa tỉnh lại — Ma Chủ Huyễn Tâm, kẻ từng bị Lâm Vân phong ấn ba kỷ nguyên trước. Gã cười vang:
“Lâm Vân phá thiên đạo… Tốt. Diên Khê xoá nhân đạo… Càng tốt.”
“Đến lúc… tái thiết ma đạo — với chính trái tim con người.”
Bởi khi không còn Đạo dẫn đường, cũng là lúc bóng tối dễ mượn danh tự do để nhen nhóm.
Thế gian một lần nữa chao đảo.
Một thời đại mới.
Một cuộc chiến mới.
Nhưng lần này…
Không ai là kẻ đứng ngoài.
