Gió nhẹ thổi qua thảo nguyên Thiên Cảnh, mang theo hương thơm của thảo dược chưa từng có tên. Dưới vầng dương mới vừa lên, ánh sáng không còn chói chang mà dịu dàng như hơi thở từ một lòng mẹ bao dung.
Tại nơi từng là trung tâm đại chiến Thiên Địa, giờ đây mọc lên một vùng đất linh khí sung mãn, không do Thiên Địa tạo ra, mà được kết tinh từ vô lượng tâm niệm của sinh linh khắp chư giới.
Người đời đặt tên nơi này là Tâm Hải Nguyên Địa.
Không còn ai tranh chấp, không còn đạo lý áp đặt. Ai muốn đến thì đến, ai muốn rời thì đi. Không có tông môn, không có chức vị, chỉ có học hỏi và giao hòa.
Và tại trung tâm Tâm Hải, là một tòa tháp trong suốt như được dựng nên từ ngàn vạn giấc mơ — Tháp Khai Tâm.
Mỗi tầng của Tháp là một lĩnh vực nhận thức, từ Huyền Học, Địa Lý, Linh Dược, Trận Đạo cho đến Đạo Tâm, Tự Tại, và cả những tầng cao không đặt tên — nơi không còn “hiểu biết” mà chỉ có “trực cảm chân thật”.
Mỗi người bước vào tháp sẽ tự chọn tầng mình muốn đến, không có thi tuyển, không có đo lường. Bởi đơn giản, không ai có quyền đánh giá Đạo tâm của ai cả.
Lâm Vân không sống trong Tháp.
Hắn vẫn chọn một căn nhà nhỏ bên ngoài, dưới một gốc cây cổ thụ đã sống hơn vạn năm. Cây không tên, vì Lâm Vân bảo:
“Đặt tên là giới hạn. Không đặt tên, mới để nó tự nói đạo của mình.”
Người đời vẫn đến tìm hắn, không để học, mà để… lắng nghe. Có khi là một câu hỏi, có khi là một bát trà, có khi chỉ là một cái gật đầu rồi rời đi.
Hắn không giảng đạo. Chỉ kể chuyện.
Chuyện một thời máu đổ xương rơi.
Chuyện một thời đạo lý bị trói buộc bởi quyền lực.
Chuyện của chính hắn — một kẻ từng tưởng mình phải gánh Thiên Mệnh, cuối cùng lại buông bỏ và chọn… sống thật.
Ở một nơi khác, không xa Tâm Hải, một nhóm tu sĩ trẻ đang xây dựng một cổng không gian mới. Không phải để khai chiến, mà để… kết nối những thế giới từng bị chia cắt.
Bọn họ gọi đó là “Dẫn Tâm Kết Lộ”.
Mỗi cánh cổng sẽ dẫn đến một thế giới từng bị cô lập bởi chiến tranh, bởi đạo thống khác biệt, bởi định kiến cổ xưa. Giờ đây, qua cánh cổng ấy, bất cứ ai cũng có thể bước qua, chia sẻ tri thức, học thuật, thậm chí là… âm nhạc, ẩm thực và hội họa.
Kỷ nguyên này không còn tu đạo vì trường sinh.
Mà tu để hiểu mình hơn.
Không còn truy cầu sức mạnh tuyệt đối.
Mà hướng đến sự cân bằng tuyệt đối trong tâm hồn.
Thế nhưng…
Một âm thanh khẽ vang lên trong hư không. Ban đầu rất nhẹ, chỉ như tiếng lá rơi.
Nhưng rồi… nó lan rộng.
Đó không phải sát khí.
Không phải âm mưu.
Mà là… sự bất an.
Bởi lẽ, dù có bao nhiêu người đã chọn ánh sáng, vẫn còn những linh hồn chưa thể bước qua bóng tối của chính mình. Không phải vì họ xấu, mà vì họ… chưa đủ dũng khí để tha thứ cho bản thân.
Và trong tầng sâu nhất của Vô Ngã Hư Không, một sinh linh chợt mở mắt.
Đôi mắt không có tròng đen, không có ánh sáng.
Chỉ là… gương phản chiếu vô hạn nỗi đau.
Đó là Hàn Vô Ngôn — một sinh linh từng là Tạo Vật Sư của Luân Hồi Đạo, kẻ từng bị phong ấn vĩnh viễn vì đã tạo ra những “sinh mệnh bất toàn”.
Y không chết.
Cũng không sống.
Chỉ tồn tại như một tiếng thở dài chưa bao giờ được nghe thấu.
Tâm Hải chấn động.
Tháp Khai Tâm tỏa ra từng vòng sáng trấn định.
Không phải vì lo sợ một kẻ phản loạn.
Mà vì… cả vũ trụ đều đồng cảm với nỗi cô độc sâu thẳm ấy.
Lâm Vân ngẩng đầu.
Không có lửa giận trong mắt.
Chỉ là một nụ cười nhè nhẹ.
“Cái bóng không thể bị diệt. Chỉ có thể được ôm lấy.”
Hắn đứng dậy.
Tay không kiếm, không trượng, không pháp ấn.
Chỉ mang theo một ấm trà.
Hắn bước vào tầng thứ mười ba của Tháp Khai Tâm — tầng chưa từng có ai đặt chân đến, tầng của “Đạo Dung Hòa”.
Mỗi bước hắn đi, là một vòng xoáy hiện ra, kéo theo hàng triệu hình ảnh: những người từng bị bỏ rơi, những linh hồn từng bị đóng khung, những tiếng khóc không lời.
Và tại trung tâm tầng ấy, hắn gặp Hàn Vô Ngôn.
Một đối thoại không bằng miệng, không bằng niệm tưởng.
Mà bằng… trực cảm nguyên thủy nhất giữa hai sinh linh từng mang gánh nặng vô hình.
Hàn Vô Ngôn thốt lên:
“Ta tạo ra sinh mệnh… không ai chấp nhận chúng.”
“Ta cũng tạo ra con đường… không ai tin nó là thật.”
Lâm Vân mỉm cười:
“Vậy thì… hãy cùng nhau bước ra khỏi cái khuôn của mình.”
“Không phải để chứng minh điều gì… mà để sống trọn một đời.”
Và lần đầu tiên sau vạn năm, Hàn Vô Ngôn rơi lệ.
Không ai biết nước mắt ấy chảy vì điều gì.
Chỉ biết… cơn chấn động ngừng lại.
Bầu trời một lần nữa thanh tịnh.
Vào khoảnh khắc đó, tầng thứ mười ba không còn là giới hạn.
Mà là cánh cửa mở đến “Tự Do Chân Thật” — nơi mọi sinh linh có thể chạm đến đạo lý của mình mà không phải xin phép, không cần vượt qua cửa ải, chỉ cần dám nhìn lại chính mình.
Từ ấy, các tầng tháp mới dần hình thành:
-
Tầng Dẫn Thức: dành cho những ai muốn học cách lắng nghe vũ trụ.
-
Tầng Hiệp Linh: dành cho những người muốn kết nối bản ngã với ngoại giới.
-
Tầng Biến Hành: nơi thực hành đạo lý qua từng hành vi nhỏ nhặt.
Và tầng cuối cùng, không ai định nghĩa được, chỉ gọi là…
Tầng Vô Tự — nơi mọi câu hỏi tự tan biến.
Tịch Nguyên viết lại lịch sử, không còn gọi đây là “Tu Tiên”, mà là:
Khai Tâm Chi Lộ — Đạo Của Người Biết Mình Là Ai.
Thương Yên đi khắp các giới, mang theo đàn tranh và kể lại câu chuyện bằng âm nhạc, giúp những sinh linh còn tổn thương được an ủi qua giai điệu.
Vạn Cổ Chi Linh hoá thân thành hàng ngàn tia sáng, nhập vào những đứa trẻ đang lớn lên trong thế giới mới, gieo mầm Đạo Tâm chân thật từ thuở sơ khai.
Và Lâm Vân?
Không ai còn gọi hắn là Chân Tổ, Chân Chủ hay Đạo Tôn.
Họ chỉ gọi hắn là:
Người Biết Mỉm Cười Trước Bóng Tối.
