au khi Hỗn Thiên Môn tan biến và Lâm Vân bước ra khỏi cảnh giới thượng cổ chưa từng ai đặt chân tới, thiên địa một lần nữa lặng như tờ. Nhưng sự lặng ấy không còn là tĩnh mịch của tử vong, mà là điềm báo cho sự khai sinh một trật tự mới.

Và chính lúc này, vạn linh trong tam giới — từ tu sĩ Thiên cấp, Địa cấp, cho tới yêu thú, thần linh, thậm chí cả linh hồn chưa đầu thai — đều đồng thời nhận ra một biến chuyển tinh vi trong bản thể mình.

Luật Đạo đã mất hiệu lực.

Không còn tầng lớp.

Không còn định mệnh.

Không còn giới hạn.

Thay vào đó là một ý thức cá nhân cường liệt, tự chủ, vô phân biệt và… vô đối.


Trên Thức Giới, nơi từng là điểm giao giữa Thiên Uyên và Hỗn Độn Hải, một vùng quang cảnh kỳ dị bắt đầu hiện hình.

Không có trời.

Không có đất.

Chỉ có một trường khí màu lam sâu thẳm như vực, nhưng lại mang hơi thở dịu dàng như gió xuân đầu hạ.

Lâm Vân đứng ở trung tâm.

Quanh hắn, từng vòng sóng tri thức lan tỏa, không phải do hắn truyền ra, mà là từ ý niệm của những sinh linh xung quanh tụ hội về.

Tịch Nguyên, Thương Yên, Linh Quy Nữ, thậm chí là Vạn Cổ Chi Linh… đều cảm thấy như bị hút về một vùng tâm điểm — nơi ý chí không còn bị thao túng, mà tự động đồng hóa với “Tự Tại Đạo”.

“Đây là… giới giới không hình tướng… là cảnh giới vượt khỏi mọi phân biệt. Là Tự Tại Chi Giới…” — Thương Yên run rẩy nói, giọng vừa kinh ngạc vừa kính ngưỡng.

Lâm Vân mở mắt, ánh mắt hắn không còn giới hạn giữa trong và ngoài, giữa mình và vạn vật.

Hắn không nhìn thế giới.

Hắn chính là thế giới.

Và thế giới cũng chính là hắn.


Tự Tại Chi Giới không phải là một cảnh giới tách biệt như Linh Giới, Nhân Giới hay Thức Giới. Nó tồn tại trong từng sinh linh, từng niệm tưởng. Chỉ cần đủ giác ngộ, đủ dũng khí bước ra khỏi giới hạn của mình, mỗi người đều có thể tự tạo một “giới” riêng — không bị chi phối bởi bất kỳ định luật nào của Thiên Đạo cũ.

Nhưng điều này không đồng nghĩa với hỗn loạn.

Ngược lại, một trật tự mới hình thành — không từ bên ngoài áp đặt, mà từ tâm nguyện sâu nhất của mỗi cá nhân.

Khi không còn ai là vua, không ai là nô lệ.

Khi Đạo không còn nằm ở bên ngoài mà ở bên trong.

Thì vũ trụ… trở nên bình đẳng tuyệt đối.


Tuy nhiên, sự thay đổi quá lớn ấy cũng khiến những thế lực xưa cũ bừng tỉnh.

Tại tận cùng của Vô Danh Chi Hải, nơi có những cổ tổ chưa từng lộ diện suốt hàng vạn kỷ nguyên, một cặp mắt chậm rãi mở ra từ trong hắc ám.

Ánh nhìn ấy xuyên qua tầng tầng không gian, nhìn thấy được sự biến động từ xa xôi.

“Lại có kẻ dám… đảo nghịch chu trình kiến lập của Thái Sơ Đạo?”

Từ trong vực sâu, vô số linh ảnh trỗi dậy.

Những bóng người đó không có tên, không có niên đại, nhưng mỗi một kẻ đều từng là nguyên thủy sáng thế giả, từng dùng chính ý niệm để tạo lập một phần vũ trụ.

Họ không có hình thể, chỉ tồn tại như tàn niệm cổ nguyên.

“Không thể để hắn mở ‘Khai Nguyên Vô Cực’… Nếu tầng đó thành hình, thì toàn bộ tầng cơ sở của vũ trụ hiện tại… sẽ bị viết lại.”

Một linh ảnh khẽ run.

Hắn tên là Thái Hư — nguyên thủy thần niệm từ thời sơ khai, từng một tay viết nên Luật Luân Hồi.

Thái Hư nhìn về Tự Tại Chi Giới đang hình thành, thở dài:

“Không thể ngăn. Không thể trốn. Phải… đối thoại.”


Trở lại với Lâm Vân.

Hắn lúc này không còn cố gắng “thăng cảnh giới” như trước, vì không còn cảnh giới nào đủ để định danh. Thay vào đó, hắn hướng về trung tâm hư vô, nơi từng là cội rễ Luân Hồi Trụ Cột, nơi mà nguyên niệm đầu tiên của chúng sinh từng được sinh ra.

Hắn cần đến đó.

Không phải để chứng minh.

Mà để viết lại nguồn gốc.

Khai Nguyên Vô Cực — không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là năng lực tái lập nền tảng. Nếu thành công, thì mọi sinh linh từ xưa tới nay, bất kể có từng tu luyện hay không, đều sẽ có quyền lựa chọn bản thể và đạo lý cho riêng mình.

Không còn ai sinh ra đã “phàm nhân”.

Cũng không còn ai sinh ra đã “chân tiên”.

Tất cả bắt đầu từ… tự nguyện khởi niệm.


Nhưng hành trình không dễ.

Vì tại tâm điểm Vô Cực Nguyên Hồn, vô số bản thể nguyên sơ tồn tại — đó là những ý chí cổ xưa từng tạo lập các Đạo, nay hợp thành Thiên Căn Trụ Thể.

Muốn viết lại, hắn phải thuyết phục tất cả những ý chí ấy rằng:

“Tự do là nền tảng mới của tạo hóa.”

Và điều đó… không thể làm bằng sức mạnh.

Mà bằng sự thức tỉnh của toàn thể chúng sinh.


Trên Thức Giới, Tịch Nguyên nhìn thấy những chấn động từ phía hư không, cắn răng nói:

“Chúng ta không thể để hắn một mình gánh lấy tất cả.”

Thương Yên gật đầu, vươn tay:
“Chúng ta không phải là đồ vật của Thiên Đạo nữa. Chúng ta là những bản thể tự chọn vận mệnh.”

Cả hai cùng nhảy vào Tự Tại Chi Giới, kết nối linh hồn với Lâm Vân, truyền vào hắn hàng vạn ý chí đã thức tỉnh.

Sau đó là Vạn Cổ Chi Linh.

Rồi các tông chủ cổ phái.

Rồi từng người dân thường.

Từng tiếng vọng, từng suy nghĩ, từng nỗi sợ — tất cả hội tụ về một nơi: Tâm Thức Lâm Vân.

Mỗi khi có thêm một người tin vào quyền lựa chọn, “Vô Cực Nguyên Hồn” lại dao động thêm một phần.

Và cuối cùng…


Một luồng sáng chói lòa bắn ra từ trung tâm hỗn độn.

Thiên Căn Trụ Thể… vỡ nát.

Nhưng không rơi rụng.

Mà hóa thành vạn đóa hoa vô danh, bay khắp ba nghìn đại thế giới.

Mỗi đóa hoa ấy sẽ gieo xuống một “niệm khai nguyên”, cho phép bất kỳ ai, dù đang hấp hối hay chưa từng tu luyện, đều có thể từ đó khởi đạo bằng chính bản thể thật sự của mình.

Không còn thiên mệnh.

Không còn quy tắc ngoại lai.

Chỉ còn vô hạn tiềm năng.

Lâm Vân thở dài.

Không vui mừng.

Không bi lụy.

Chỉ là một cái thở dài rất… người.

Một con người, đứng giữa hư không, cười nhẹ:

“Chúng ta cuối cùng… đã tự định nghĩa mình.”


Và trên bầu trời vừa sinh ra sau trận biến chuyển vũ trụ ấy, một vầng nhật nguyệt mới mọc lên.

Nhật không tỏa nắng.

Nguyệt không phát quang.

Nhưng nhìn kỹ… lại thấy trong đó chứa vạn khuôn mặt.

Đó là chúng sinh.

Là mỗi chúng ta.

Tự tại giữa vô cực.