Editor: Thanh Trúc.
Ngay khi đạo ấn Tâm Giới khắc vào lưng Lâm Vân, khắp tam thiên đại giới đồng loạt sinh ra hiện tượng kỳ dị. Những nơi từng là tử địa giờ mọc lên sinh khí, những cấm giới vô linh lại sản sinh linh căn mới. Đó là hệ quả đầu tiên của một Đạo Chủ khai giới: quy tắc cũ bắt đầu bị viết lại.
Nhưng với một giới mới, cũng sẽ có sự phản kháng từ ba đạo cũ: Thiên Đạo, Nhân Đạo và Ma Đạo. Cả ba vốn đối lập nhau, nhưng trước sự xuất hiện của Tâm Giới, đã có lần đầu tiên đồng thuận: hợp lực diệt trừ dị giới.
…
Trên đỉnh Pháp Thiên Cổ Sơn, nơi ba luồng đạo lực giao nhau, một trận pháp viễn cổ được tái kích hoạt. Ba thực thể nguyên linh đại diện cho ba đạo lần lượt xuất hiện dưới hình thức những Ảnh Thân — không phải bản thể thật, mà là kết tinh ý chí.
Thiên Ảnh: mang hình hài long tộc cổ, có thể diễn hóa mọi thiên cơ thành sát pháp.
Nhân Ảnh: là hình ảnh người bình thường, nhưng mỗi bước đi lại làm rung chuyển thiên địa — đại diện cho nguyện lực và trí tuệ của vạn dân.
Ma Ảnh: là khối đen không hình dạng, nơi tồn tại chỉ có điên loạn và hủy diệt.
Cả ba tiến vào Tâm Giới qua khe nứt không gian.
…
Lâm Vân đứng giữa trung tâm, cảm nhận được ba luồng đạo khí đang cắt xé nền giới mình tạo nên. Hắn biết, đây không còn là chiến đấu để sinh tồn — mà là bước cuối cùng để chứng minh một đạo mới có thể tồn tại.
Vừa lúc ấy, một giọng nói vang trong đầu:
“Ngươi không thể đối đầu ba đạo bằng sức của một mình.”
Là Thương Đạo Vương. Nhưng giọng này trầm hơn, như hợp nhất với một tầng tri thức cao hơn.
“Ngươi phải đối thoại với chính bóng của ngươi — để Hóa Thần.”
Lâm Vân nhắm mắt. Trước mặt hắn, từ lòng đất, một thân ảnh giống hệt hắn trồi lên — ánh mắt lạnh băng, không mang một chút cảm xúc. Là Ảnh Tâm — bản ngã bị hắn phong ấn từ khi vượt qua sát kiếp Đạo.
“Ngươi nghĩ mình là người tốt sao? Bao nhiêu kẻ đã chết vì ngươi, bao nhiêu sinh linh mất nhà cửa vì những đạo lý ngươi tạo ra?”
“Ta không phải người tốt.” — Lâm Vân mở mắt, bình thản.
“Ta chỉ là kẻ không muốn người khác phải quỳ như ta từng quỳ.”
Ảnh Tâm mỉm cười — và đâm thẳng vào tim hắn.
Khoảnh khắc ấy, cả giới chao đảo. Nhưng thay vì kháng cự, Lâm Vân ôm lấy Ảnh Tâm. Hai thân thể hợp nhất. Một luồng khí tức mới sinh ra, vượt qua cả ba đạo kia.
Ngay lúc ấy, ba Ảnh Thân ập tới.
Lâm Vân vận chuyển toàn bộ Tâm Giới. Từng ngọn núi, từng giọt nước, từng tia sáng trong giới đều hòa vào hắn. Tay hắn kết ấn, mở ra Tâm Thần Giới Thức — tầng thứ tư của Khai Thiên Thần Quyết.
Một vòng tròn lập thể hiện lên sau lưng hắn, chứa ba ký hiệu cổ: Tâm – Ảnh – Thần.
Hắn vung tay chém ra ba đạo ánh sáng — mỗi đạo mang theo tri thức, nỗi đau và lòng tin của hàng vạn sinh linh đã từng đi qua thế giới hắn tạo.
Thiên Ảnh bị chém tan thành bầu trời mưa sao.
Nhân Ảnh bị hóa thành tượng ngọc, lặng im giữa Tâm Giới.
Ma Ảnh gào rú, nhưng khi va vào ánh sáng, tan biến trong im lặng.
…
Cả ba đạo đều thất bại.
Lâm Vân không vui mừng. Hắn lặng lẽ nhìn Tâm Giới nứt vỡ.
Từng mảnh của giới mới rơi xuống, hóa thành hạt mầm, bay đi khắp các tầng giới khác.
Một Đạo Chủ… không giữ đạo cho riêng mình.
Hắn đã gieo Tâm Giới cho vạn sinh linh — để mỗi người tự định nghĩa đạo của chính họ.
(Chương sau: Đa Tâm Vạn Đạo — Loạn Thế Nguyên Triều)
