Lâm đứng đó, bên cạnh cánh cửa gỗ nặng nề, ánh sáng từ ngọn đèn dầu của bà Lan phản chiếu trên mặt ông, tạo nên những vệt sáng yếu ớt. Ánh mắt bà Lan sắc lạnh, như thể bà đã nhìn thấu tất cả những gì Lâm đã trải qua, dù chỉ trong một đêm ngắn ngủi.


“Cậu không thể trốn thoát đâu, Lâm,” bà Lan thì thầm, như thể biết rõ từng suy nghĩ trong đầu cậu. “Chúng đã chọn cậu rồi. Mọi thứ đều có lý do. Cậu sẽ phải đối diện với chúng.”

Lâm cảm thấy trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy nó. Hít một hơi thật sâu, cậu ngập ngừng nói: “Nhưng tôi có thể làm gì bây giờ? Nếu tôi không ra khỏi đây, tôi sẽ chết. Nếu tôi ở lại, tôi sẽ chết. Bà Lan, làm sao tôi có thể thoát khỏi điều này?”

Bà Lan lặng lẽ nhìn cậu, đôi mắt đục ngầu như có một nỗi đau không thể diễn tả được. Bà từ từ bước về phía cái bàn nhỏ, nơi bà đặt những món đồ cũ kĩ và sách vở dày cộp. “Cậu không thể trốn khỏi nó, nhưng có thể đối diện với nó. Điều duy nhất cậu cần làm là tìm ra nguồn gốc của lời nguyền này, và làm những gì cần thiết để chấm dứt nó.”

Câu nói của bà Lan làm Lâm cảm thấy nỗi lo sợ không thể chối bỏ trỗi dậy trong mình. Cậu biết rằng không thể tiếp tục sống như thế này, không thể tiếp tục chịu đựng những lời thì thầm và những linh hồn không siêu thoát ấy. Nhưng cậu không hiểu lời nguyền này xuất phát từ đâu, và làm thế nào để giải quyết nó.

“Làng này đã từng bị bóng tối xâm chiếm,” bà Lan tiếp tục. “Trước khi có những linh hồn đó, có một gia đình quyền quý sống ở đây, người ta gọi họ là gia đình Hòa. Nhưng một đêm, họ bị sát hại dã man, và từ đó, mọi người trong làng bị ám ảnh bởi những tiếng thì thầm của họ. Nhưng điều đó không phải là tai nạn, Lâm ạ. Đó là một phần của một lời nguyền, một điều gì đó mà không ai muốn nhớ lại.”

Lâm cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cậu chưa bao giờ nghe thấy những câu chuyện như thế này. Dường như bà Lan biết nhiều hơn những gì cậu tưởng tượng. “Bà có biết làm thế nào để chấm dứt nó không?” Lâm hỏi, giọng khàn đặc, như thể cậu sắp mất hết hy vọng.

Bà Lan nhìn cậu, đôi mắt đầy lo âu và đau đớn. “Có thể có cách, nhưng không phải là điều dễ dàng. Cậu phải đi tìm ngôi nhà cũ của gia đình Hòa. Đó là nơi tất cả bắt đầu, và đó cũng là nơi tất cả sẽ kết thúc. Cậu phải tìm một vật mà gia đình Hòa để lại, một thứ có thể phá vỡ lời nguyền ấy.”

Lâm đứng yên, đôi chân như bị chôn chặt trên mặt đất. Cậu không biết phải làm gì, nhưng cậu hiểu rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Cái vòng luẩn quẩn của những tiếng thì thầm không thể cứ thế tiếp tục ám ảnh cậu.

Với một quyết định dứt khoát, Lâm đứng lên. “Tôi sẽ làm theo lời bà,” cậu nói. “Tôi sẽ tìm ngôi nhà của gia đình Hòa và cố gắng chấm dứt điều này.”

“Cậu phải cẩn thận,” bà Lan cảnh báo, giọng bà nhỏ dần như một lời thì thầm. “Vì những linh hồn ấy không dễ dàng buông tha cho ai. Và không phải ai cũng có thể thoát ra khỏi cơn ác mộng này.”

Lâm đi qua những con đường làng vắng vẻ, mắt cậu cố gắng tìm một dấu vết, một chỉ dẫn nào đó về ngôi nhà của gia đình Hòa. Cả làng vẫn chìm trong bóng tối, như thể không một sinh linh nào có thể thoát khỏi cái cảm giác nghẹt thở ấy. Đêm càng khuya, không gian càng trở nên huyền bí và đáng sợ.

Ngôi nhà cũ mà bà Lan nói tới nằm ở ngoại ô làng, nơi mà mọi người tránh xa. Đó là một ngôi nhà lớn, xây bằng gỗ, cũ kỹ và hoang tàn. Những bức tường phủ đầy rêu, mái nhà sụp xuống, và cửa sổ đã vỡ vụn. Lâm cảm thấy lạnh buốt sống lưng khi bước qua ngưỡng cửa, như thể có ai đó đang đứng đợi cậu bên trong.

Cánh cửa kêu lên một tiếng ken két khi Lâm đẩy nhẹ. Trong căn nhà tối tăm, không một ánh sáng nào ngoài ánh trăng yếu ớt chiếu qua những khe hở của mái nhà. Mỗi bước đi của Lâm đều vang lên trong không gian tĩnh lặng như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những linh hồn đã chết.

Lâm không biết mình đang tìm gì, nhưng cậu cảm nhận được rằng một cái gì đó đang chờ đợi cậu. Đúng như lời bà Lan nói, ngôi nhà này chính là nơi bắt đầu của mọi chuyện. Cậu tìm kiếm trong từng góc tối, từng căn phòng phủ đầy bụi bặm. Và rồi, khi cậu bước vào phòng khách, một tiếng động nhỏ vang lên. Lâm quay lại và nhìn thấy một chiếc bàn gỗ cũ, trên đó có một bức tranh lạ.

Bức tranh vẽ một gia đình, với người cha đứng vững vàng, người mẹ dịu dàng bên cạnh, và hai đứa trẻ ngây thơ. Nhưng điều kỳ lạ là, những khuôn mặt trong bức tranh dường như không trọn vẹn. Những ánh mắt của họ mờ đi như bị mờ dần bởi một lớp sương mù.

Khi Lâm tiến lại gần, bức tranh bỗng nhiên phát ra một tiếng thì thầm nhẹ. “Tìm chúng… chúng ở dưới đất…” Giọng nói yếu ớt như tiếng gió.

Lâm nhanh chóng chú ý đến lời nói đó. Cậu quỳ xuống, dùng tay tìm kiếm trên sàn nhà. Và rồi, cậu phát hiện ra một chiếc bẫy được giấu dưới lớp sàn gỗ. Với một chút cố gắng, Lâm mở được chiếc nắp. Phía dưới là một hầm tối tăm, nơi có một chiếc hộp gỗ cũ.

Khi Lâm mở chiếc hộp, ánh sáng từ ngọn đèn của cậu chiếu vào bên trong, và cậu nhìn thấy một vật thể kỳ lạ: một chiếc vòng cổ bạc với một viên đá quý màu đỏ thẫm.

“Đây là nó,” Lâm nghĩ, cảm giác như trái tim mình đập mạnh hơn khi cậu nắm lấy chiếc vòng cổ. Nhưng ngay khi cậu cầm nó lên, một cảm giác lạnh lẽo, đáng sợ bao trùm lấy cậu. Những tiếng thì thầm lại bắt đầu vang lên, lần này rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhưng cậu không sợ hãi. Lâm bước ra khỏi ngôi nhà, quyết tâm phá vỡ lời nguyền ám ảnh này, dù có phải đối mặt với cái giá nào.

Kết thúc mở:
Với chiếc vòng cổ trong tay, Lâm không biết liệu mình có thể chấm dứt được lời nguyền này hay không, nhưng cậu quyết định sẽ đối mặt với những linh hồn kia và kết thúc mọi thứ. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc, vì bóng tối vẫn đang bao trùm lấy làng Hòa Bình, và Lâm sẽ phải tìm cách để giải thoát cho chính mình và những linh hồn không siêu thoát kia.

READ MORE

Thiên Tài Tiên Đạo
Thiên Tài Tiên Đạo