Buổi sáng mùa thu, ánh nắng nhẹ xuyên qua cửa kính phòng làm việc trên tầng 48 của tòa nhà Trần Thị. Không gian sang trọng, tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc đều đều.
Trần Tịch bước vào phòng, đối diện mẹ anh – bà Trần
Bà đứng ngay trước bàn làm việc, tay bắt chéo, ánh mắt sắc lạnh nhưng không che giấu được sự kiên quyết:
“Tịch, ta không thể để chuyện này kéo dài thêm được nữa.”
Trần Tịch nhẹ nhàng đáp:
“Mẹ, anh đã nói với mẹ rồi, An Nhiên quan trọng với anh.”
“Quan trọng, nhưng không phải tất cả!” Bà nghiêm giọng.
“Ta đặt cược tất cả vào tương lai của tập đoàn này, không thể vì một cô gái mà đánh đổi.”
Bà Trần thẳng thừng đưa ra yêu cầu
“Ta muốn anh chọn: hoặc tiếp tục con đường CEO, hoặc giữ mối quan hệ đó.”
“Hai thứ không thể cùng tồn tại.”
“Nếu anh chọn cô ta, đừng mong một vị trí trong ban lãnh đạo tập đoàn.”
“Đây là quyết định cuối cùng. Ngày mai, ta sẽ thông báo với hội đồng.”
Trần Tịch lặng lẽ nghe, trong lòng dậy sóng
“Mẹ, anh không muốn đánh đổi tương lai công ty vì tình cảm cá nhân.”
“Nhưng anh cũng không thể từ bỏ người quan trọng nhất trong đời mình.”
Bà Trần mỉm cười lạnh:
“Cứ xem anh có đủ can đảm để lựa chọn.”
Sau cuộc gặp – Trần Tịch gọi An Nhiên
Giọng anh trầm thấp:
“Ngày mai, em đến công ty. Anh cần em đứng bên cạnh. Bất kể chuyện gì xảy ra, anh sẽ không buông tay em.”
Kết chương
Ánh đèn văn phòng dần tắt, thành phố chìm vào đêm.
Trong lòng Trần Tịch, lựa chọn đang đè nặng.
Anh sẽ chọn cô gái đã làm anh quên đi quy tắc?
Hay chọn vị trí đã được định sẵn từ trước?
ĐỌC THÊM

