An Nhiên vẫn ngồi bất động trước màn hình tivi, đầu óc trống rỗng.
“Cô ấy không phải tiểu thư, càng không phải người trong giới kinh doanh.
Nhưng tôi chọn cô ấy – vì khi ở cạnh, tôi không cần diễn.”
Câu nói đó… đã xuất hiện trên hầu hết các mặt báo chỉ trong vòng 3 tiếng sau cuộc họp báo của Trần Tịch.
11:00 sáng – An Nhiên nhận được một cuộc gọi lạ
“Là thư ký của Trần tổng. Anh ấy mời cô tham gia buổi họp báo ra mắt chiều nay. 15h. Có stylist sẽ tới trang điểm cho cô trong 30 phút nữa.”
“…Ra mắt? Ra mắt ai cơ?” – Cô hỏi, giọng còn run.
“Truyền thông. Giới doanh nhân. Và… có thể là cả đối tác quốc tế.”
“Tôi là… người giao hàng mà… tôi đâu có luyện kỹ năng đứng trước máy quay???”
An Nhiên suýt hét lên. Nhưng tiếng “vâng” lại thốt ra miệng trước khi đầu kịp xử lý.
14:45 – Hậu trường trung tâm hội nghị
An Nhiên đứng sau cánh gà, váy trắng tinh khôi, tóc uốn lọn nhẹ, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng đến nỗi chính cô cũng không nhận ra mình trong gương.
Tim đập như trống trận. Tay lạnh toát. Còn đầu thì chỉ có đúng một câu vang vảng:
“Lỡ tôi té lúc bước ra thì sao trời???”
Phía ngoài, tiếng ồn ào bắt đầu tăng lên. Truyền thông. Máy ảnh. Các ông lớn giới đầu tư. Thậm chí có cả những nữ doanh nhân ăn mặc như đi trao giải.
Và rồi… Trần Tịch bước ra sân khấu.
Anh mặc vest xám đen, đeo cà vạt xanh navy, thần thái đĩnh đạc khiến cả khán phòng nín lặng.
“Cảm ơn mọi người đã đến.
Hôm nay, tôi muốn làm rõ điều cuối cùng liên quan đến câu chuyện đã lan truyền suốt những ngày qua.”
“Tôi xác nhận: tôi có bạn gái. Và tôi không có ý định giấu giếm.
Vì nếu đã là người tôi chọn đi cùng… thì việc che giấu là điều vô nghĩa.”
Cánh gà mở ra. MC mời An Nhiên bước lên.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Flash chớp liên hồi. Hàng loạt tiếng xì xào vang lên:
“Là cô ấy à?”
“Không phải con gái nhà nào cả.”
“Chắc lại chiêu trò truyền thông thôi…”
An Nhiên gần như muốn rút lui.
Nhưng…
Trần Tịch bước xuống, nắm lấy tay cô.
Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe:
“Không sao. Cứ bước đi. Tôi ở đây.”
Chụp ảnh – phần trả lời báo chí
“Trần tổng, xin hỏi hai người yêu nhau bao lâu rồi?”
“Bắt đầu không lâu, nhưng đủ để tôi xác định.”
“Cô An Nhiên, cô nghĩ điều gì khiến tổng tài Trần chọn cô?”
Cô suýt nghẹn họng. Nhưng rồi, cô hít một hơi, ngẩng cao đầu:
“Tôi không nghĩ mình đặc biệt. Nhưng tôi luôn sống thật. Có lẽ… anh ấy thích điều đó.”
Cuối buổi
Trần Tịch mở cửa xe cho cô, không nói gì. Nhưng trước khi cô bước vào, anh khẽ lên tiếng:
“Từ giờ, mọi người sẽ nhìn em như là bạn gái thật của tôi. Em có hối hận không?”
An Nhiên nhìn anh, nửa đùa nửa thật:
“Tôi chỉ sợ mình… sẽ không diễn được nữa.”
Trần Tịch khựng lại. Một nụ cười thoáng hiện.
“Vậy thì… đừng diễn nữa.”
💥 Kết chương:
Ở một quán cà phê khác, Lâm Nhã ném tờ tạp chí xuống bàn. Gương mặt không còn chút dịu dàng nào:
“Ra mắt rồi thì sao? Chỉ là món đồ chơi được tô son trát phấn.
Để xem… cô ta trụ được bao lâu trong thế giới này.”
ĐỌC THÊM

