Tầng hầm số 12, tòa nhà bỏ hoang quận 4 – nơi từng là trung tâm dự án AI y tế đời đầu của Trần thị. Tại đây, An Nhiên và nhóm kỹ thuật thân tín đang dựng lại “Vỏ Truy Cập” – một hệ thống mạng giả lập mô phỏng chính xác dữ liệu tài chính của Trần thị, nhưng được thiết kế như một cái bẫy kỹ thuật số.

“Chúng sẽ tưởng đây là máy chủ phụ của dự án phản sáp nhập,” cô giải thích. “Chỉ cần chúng truy cập, ta sẽ lần được toàn bộ chuỗi IP ngược về gốc. Và với dấu vết ở hệ thống ngân hàng tại Hàn Quốc, chúng ta sẽ ghim được một cái tên thật.”

“Chúng có cắn câu không?” – Lâm Chấn hỏi, vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.

An Nhiên mỉm cười – nụ cười của người phụ nữ từng bị xé toạc danh tiếng, và giờ đang giăng bẫy bằng chính nỗi đau của mình.

“Bọn chúng nghĩ em đã bị loại khỏi bàn cờ. Vậy thì đã đến lúc cho chúng thấy con tốt… cũng có thể chiếu vua.”

Ba ngày sau.

Trên mạng nội bộ darknet, một tệp dữ liệu “vô tình rò rỉ” từ “máy chủ phụ Trần thị” bắt đầu được trao đổi kín.

Chưa đầy 48 giờ, một quỹ đầu tư có trụ sở tại Liechtenstein lập tức truy cập vào server giả lập. Họ không biết rằng từng thao tác truy cập đã bị theo dõi theo thời gian thực.

“Cắn câu rồi,” – Lâm Chấn hét lên từ phòng kỹ thuật. “IP xuất phát từ một tầng của công ty luật tài chính G.R & Fox tại Seoul. Chủ sở hữu: Ahn Jae-Yong – từng là trưởng bộ phận tài chính bí mật của Thịnh Uy giai đoạn 2020–2023.”

An Nhiên cười lạnh. “Chính là hắn. Kẻ từng dàn dựng vụ phá sản quỹ nhân đạo ở Hàn năm đó… và đổ hết lên đầu tôi.”

Ngay lập tức, bằng sự hậu thuẫn từ một người bạn cũ của cha Trần Tịch tại Bộ Tư pháp Việt Nam, họ gửi đơn tố cáo chính thức đến Interpol và chính phủ Hàn Quốc, kèm theo bằng chứng từ bẫy kỹ thuật số và các dòng tiền bị rửa.

Phía Hàn Quốc mở cuộc điều tra.

Chưa đầy 24 giờ sau, Ahn Jae-Yong bị triệu tập khẩn tại sân bay Incheon khi đang chuẩn bị bay sang Thụy Sĩ.

Geneva – trụ sở Thịnh Uy.

“Chúng ta bị rò,” cô gái áo đen báo với người đàn ông đeo kính.

“Làm gì có chuyện… Chúng chỉ là một công ty trong nước,” ông gằn giọng.

“Không – chúng vừa kéo được Interpol vào cuộc.”

Người đàn ông đứng bật dậy. Mắt lộ rõ sự kinh hoàng.

“Gọi toàn bộ vốn về. Ngay lập tức. Nếu không… chúng ta sẽ bị niêm phong tài sản toàn cầu.”

Tại Việt Nam, Trần Tịch nhận được cuộc gọi từ đối tác chiến lược tại Nhật: “Thịnh Uy vừa bán tháo toàn bộ cổ phần nắm giữ tại Trần thị. Có vẻ họ đang… rút lui.”

An Nhiên bước vào, trong tay là bản fax từ Interpol, in rõ dòng chữ:

“Yêu cầu hợp tác điều tra quốc tế đối với Ahn Jae-Yong và các bên liên quan trong cáo buộc rửa tiền, thao túng cổ phiếu và phá hoại doanh nghiệp.”

Trần Tịch nhìn cô, trong mắt không chỉ là sự biết ơn, mà là sự kính trọng sâu sắc.

“Em không chỉ cứu anh,” anh nói khẽ. “Em vừa cứu cả Trần thị.”

Ở một nơi khác, Trần Hữu – bác cả – đang theo dõi tất cả qua màn hình máy tính. Ông thở ra một hơi thật dài, đoạn nhấc điện thoại.

“Đến lúc tôi trở về rồi.”

ĐỌC THÊM

Bí Kíp Võ Công Thất Truyền
Bí Kíp Võ Công Thất Truyền