Vài ngày sau buổi “ra mắt mẹ chồng tương lai”, An Nhiên tưởng đâu mình đã thoát nạn. Mẹ Trần không gọi lại. Trần Tịch vẫn đều đặn chuyển lương vào tài khoản. Mọi thứ đều ổn… cho đến hôm nay.

10:00 sáng – Tập đoàn Trần Thị
An Nhiên được bảo vệ dẫn vào sảnh lớn để gặp Trần Tịch. Cô vừa bước vào, chưa kịp nói gì thì một giọng nữ đầy tự tin vang lên sau lưng:

“Cô là người yêu của anh Tịch?”

An Nhiên quay lại. Trước mặt cô là một mỹ nhân chuẩn rich kid chính hiệu – váy hàng hiệu, nước hoa đắt tiền, nụ cười lịch thiệp nhưng đôi mắt lại chứa một tia đánh giá rõ rệt.

“À… vâng… tôi là bạn gái của anh ấy.” – Cô đáp có chút lúng túng.

“Ồ.” – Cô gái đó cười nhẹ. “Lạ thật. Tôi là Lâm Nhã – con gái của bác Lâm, cổ đông lớn của Trần Thị. Tôi và anh Tịch… quen nhau từ bé.”

Tên cô ta là Lâm Nhã.

Lâm Nhã – người mà mẹ Trần ra sức muốn mai mối. Con nhà tài phiệt, học vấn xuất sắc, từng được báo tài chính đăng là “nữ cường nhân tương lai”.

“Tôi chưa từng nghe nói anh ấy có người yêu đấy.” – Lâm Nhã bước lại gần, giọng đều đều nhưng sắc như dao lam.

An Nhiên cười méo mó: “Chắc là vì anh ấy không hay nói chuyện riêng với người ngoài.”

Lâm Nhã nheo mắt. “Cô làm nghề gì?”

“Giao hàng…” – Câu trả lời lọt ra khỏi miệng nhẹ như gió thoảng, nặng như tạ rơi.

Lâm Nhã cười, nhưng lần này không còn lịch thiệp.

“Ồ, tổng tài mà lại hẹn hò với… người giao hàng. Nghe thật mới lạ đấy.”
“Tôi không nghĩ cô đủ… tiêu chuẩn để làm bạn gái của Trần Tịch.”

Trước khi An Nhiên kịp đáp, một giọng nói trầm vang lên từ phía sau:

“Tôi không nghĩ ý kiến của cô là thứ cần quan tâm.”

Lâm Nhã giật mình quay lại. Trần Tịch đã đứng ở đó từ bao giờ. Gương mặt anh lạnh như băng. Ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Nhã rồi dừng lại trên An Nhiên:

“Tôi đến trễ.”

An Nhiên chỉ biết cười trừ. Trái tim cô thì đang đánh trống ầm ầm như trống lân mùng một Tết.

Trần Tịch quay sang Lâm Nhã, giọng không một chút nể nang:

“Tôi không có thói quen để người khác chất vấn bạn gái của mình.”

Lâm Nhã khựng lại. Cô ta cười, nhưng lần này rõ ràng là tức giận.

“Vậy… anh sẽ để cô ấy xuất hiện bên cạnh anh? Trên truyền thông? Trước mặt cổ đông?”

“Cần thiết thì có thể.” – Trần Tịch đáp, không do dự.

An Nhiên quay sang nhìn anh, đôi mắt mở to kinh ngạc.

Không phải chỉ là “hợp đồng” sao?
Sao tự nhiên anh lại nói như… yêu thật vậy?

Lâm Nhã siết chặt ví cầm tay. Nụ cười đã biến mất. Trước khi rời đi, cô ta để lại một câu lạnh lùng:

“Vậy thì chúc anh may mắn với trò chơi của mình. Nhưng nên nhớ… chơi với lửa có ngày sẽ bỏng tay.”

Sau đó – Trong xe
An Nhiên nhìn anh:

“Anh vừa… bảo vệ tôi à?”

“Không. Tôi chỉ không thích người khác xen vào chuyện của tôi.”

“…Vậy chuyện chúng ta là thật hay giả?” – Cô hỏi rất nhỏ, như đang tự hỏi mình.

Trần Tịch không trả lời. Ánh mắt anh nhìn ra cửa kính, nhưng giọng nói lại vang lên rất khẽ:

“Đôi khi, tôi cũng không phân biệt được nữa.”

An Nhiên nghe tim mình… lỡ một nhịp.

💥 Cuối chương:
Lâm Nhã nhìn màn hình điện thoại, cười nhạt.

“Giao hàng à? Được lắm. Vậy để xem cô chịu nổi bao lâu dưới ánh đèn truyền thông.”

ĐỌC THÊM

Bí Kíp Võ Công Thất Truyền
Bí Kíp Võ Công Thất Truyền