Cơn mưa đầu mùa đổ xuống Sài Gòn như trút nước. Trần Tịch đứng trước cửa sổ tầng cao, nhìn những hạt mưa đánh lên kính, lòng nặng như đá.
Bị phản bội bởi trợ lý riêng đã đau. Nhưng bị đâm sau lưng bởi chính chú ruột… là một nỗi đau lạnh thấu xương.
Trong tay anh là bản in bảng sao kê cổ phần từ ba quỹ đầu tư nước ngoài – tất cả đều có chung điểm cuối: chuyển lợi nhuận về một công ty mẹ tại Thái Lan, mà giám đốc pháp nhân… là thư ký riêng của Trần Vĩnh Minh.
“Lần này… không thể tha,” anh nói khẽ.
08:00 sáng hôm sau, Trần Tịch triệu tập một cuộc họp cổ đông bất thường – có sự tham gia đầy đủ của các thành viên hội đồng, trong đó có cả Trần Vĩnh Minh.
Trước mặt tất cả, anh trình bày từng dữ liệu: từ dòng tiền bất minh, tài sản ngầm được chuyển ra nước ngoài, đến việc thao túng giá cổ phiếu bằng công ty sân sau.
“Chú Vĩnh Minh,” – Trần Tịch nhìn thẳng, không né tránh – “Tập đoàn Trần thị từng được cha tôi và chú đồng sáng lập. Nhưng hôm nay, cháu buộc phải truy cứu trách nhiệm hình sự với hành vi phản bội lợi ích tập đoàn.”
Cả hội trường im phăng phắc. Trần Vĩnh Minh không phản bác. Ông ta chỉ cười, một nụ cười méo mó:
“Cháu tưởng mình thắng rồi sao? Cháu biết gì về cuộc chơi này? Cháu không thể điều hành một con thuyền lớn bằng đạo đức, Trần Tịch. Cháu quá ngây thơ.”
“Không,” Trần Tịch đáp. “Cháu đang làm điều mà ai cũng né tránh – cắt bỏ khối u trong chính huyết thống của mình.”
An Nhiên bước vào đúng lúc, tay cầm một phong bì đỏ – bên trong là lá đơn đồng thuận từ 8 cổ đông cấp cao, đề nghị loại Trần Vĩnh Minh khỏi hội đồng quản trị.
“Cháu không cô độc,” cô nói. “Và cái thời dùng quan hệ máu mủ để uy hiếp nhau… đã qua rồi.”
Chiều cùng ngày, Trần Vĩnh Minh bị tạm giữ để phục vụ điều tra. Cảnh sát kinh tế vào cuộc. Một số tài sản của ông ta tại Bangkok và Singapore bị phong tỏa.
Còn với Trần Tịch – đó không phải là chiến thắng, mà là sự đoạn tuyệt.
Trước bàn thờ cha, anh thắp một nén nhang, mắt trầm lại:
“Con đã làm điều mà người khác không dám làm. Nhưng cha à… nếu không cắt bỏ, cây sẽ chết.”
Tối hôm đó, tại Geneva – Trụ sở Thịnh Uy Group.
Cô gái áo đen nhận được báo cáo từ mạng lưới nội gián:
“Vĩnh Minh thất thủ. Minh Triết bị bắt. Trần Tịch vẫn còn đứng vững.”
Cô nheo mắt.
Người đàn ông đeo kính sau lưng cô cười nhẹ:
“Thằng bé khá hơn ta nghĩ. Nhưng vẫn còn một mắt xích chưa đụng đến.”
“Là ai?” – cô hỏi.
Ông đáp:
“Người phụ nữ bên cạnh cậu ta. An Nhiên. Đến lúc khai thác điểm yếu cảm xúc rồi.”
Cô gái gật đầu, ánh mắt sáng lên:
“Trò chơi sẽ hấp dẫn hơn khi đánh vào trái tim.”
ĐỌC THÊM

