Cơn mưa đêm rả rích đổ xuống vách đá, nhưng lòng Trần Tịch còn rối bời hơn cả bầu trời âm u ấy. Người đàn ông đã cứu họ khỏi thế lực đeo mặt nạ giờ đang ngồi đối diện, khuôn mặt phần lớn bị che bởi chiếc mũ lưỡi trai và áo khoác thấm nước biển. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin, đôi mắt người ấy sắc lạnh và sâu hun hút, mang theo một nỗi khổ tâm khó đoán.

“Anh là ai?” – Trần Tịch hỏi, tay vẫn giữ chặt chiếc vali chứa tài liệu vừa thu được từ hang động.

Người đàn ông ngẩng đầu, nói bằng giọng khàn nhưng rõ ràng: “Tôi là Lâm Chấn – người từng điều hành đơn vị an ninh nội bộ của tập đoàn Trần thị, trước khi bị bà Trần gạt ra khỏi hệ thống.”

Cái tên ấy khiến cả Trần Tịch và An Nhiên giật mình. Lâm Chấn từng là một truyền thuyết sống, người đã phát hiện và xử lý hàng loạt vụ gian lận nội bộ cách đây gần một thập kỷ – nhưng rồi đột nhiên biến mất không dấu vết. Nhiều người đồn ông bị “xử lý” vì biết quá nhiều.

“Vì sao ông lại giúp tôi?” – Trần Tịch vẫn giữ sự cảnh giác, dù ánh mắt đã bớt đi phần lạnh lùng.

Lâm Chấn nhìn sâu vào mắt anh, chậm rãi đáp: “Vì tôi biết, nếu còn để bà ta cai trị, không chỉ tập đoàn mà cả thế hệ kế thừa sau này sẽ bị bóp nghẹt. Cậu là người duy nhất có thể thay đổi điều đó.”

Ông lấy ra từ trong áo một chiếc thẻ nhớ. “Đây là bản sao lưu hệ thống máy chủ nội bộ từ nhiều năm trước – chứa bằng chứng về quỹ đen, những lần thao túng cổ phiếu, những hợp đồng hối lộ với chính khách, và cả danh sách những người đã bị mua chuộc.”

An Nhiên đón lấy chiếc thẻ, lặng đi khi thấy dung lượng nặng đến khó tin. Thứ này… có thể là đòn chí mạng với cả một thế lực.

“Nhưng nếu anh công khai nó, mạng sống của anh cũng sẽ bị đe dọa.” – cô nói, lo lắng thật sự.

Lâm Chấn chỉ khẽ cười, ánh mắt ánh lên một sự bình thản lạ lùng: “Tôi không sống sót qua từng ấy năm chỉ để tiếp tục trốn chạy. Đã đến lúc kết thúc chuyện này.”

Trong những ngày tiếp theo, Trần Tịch, An Nhiên và Lâm Chấn bí mật phân tích từng tập tin trong thẻ nhớ. Những bằng chứng thu được khiến cả ba không khỏi rùng mình: không chỉ là các khoản tiền mờ ám, mà còn có cả một dự án hợp tác quốc tế ngầm – nơi mà tập đoàn từng bán công nghệ lõi cho một đối thủ ngoại quốc thông qua các công ty bình phong.

Vụ việc nếu vỡ lở, không chỉ bà Trần mà cả giới tài chính sẽ chấn động. Nhưng đồng thời, Trần Tịch cũng phải đối mặt với một sự thật đau lòng: cha anh, người quá cố từng là chủ tịch, có mặt trong một vài bản ghi nhớ – ký tên hợp tác khi còn sống.

Nỗi xung đột giữa sự thật và lòng trung thành trào lên như ngọn sóng. Trần Tịch đứng lặng giữa bóng tối phòng máy, hai tay siết chặt. An Nhiên đến bên, đặt tay lên vai anh, dịu dàng nói: “Dù quá khứ là gì, anh vẫn là người đang lựa chọn tương lai cho tất cả chúng ta.”

Lâm Chấn nhìn Trần Tịch, gật đầu: “Cậu có hai lựa chọn – hoặc chôn giấu mọi thứ để bảo vệ danh tiếng gia đình, hoặc công khai, dù phải gánh lấy hậu quả lớn nhất. Còn tôi, từ nay sẽ đi theo lựa chọn của cậu.”

Đêm ấy, trong căn phòng nhỏ phủ ánh xanh từ màn hình máy tính, Trần Tịch hiểu rằng: trận chiến này không còn là vì tập đoàn, không còn là vì tình yêu hay quyền lực. Nó là cuộc chiến để giành lại công lý, sự thật và một khởi đầu mới.

Một cơn bão nữa lại đang hình thành – và lần này, anh sẵn sàng bước vào tâm bão.

ĐỌC THÊM

Bí Kíp Võ Công Thất Truyền
Bí Kíp Võ Công Thất Truyền