Ánh sáng ban mai chiếu qua rèm cửa, rọi vào căn phòng sang trọng trên tầng cao nhất của tòa nhà tập đoàn. Không khí trầm lặng đến nỗi từng tiếng thở cũng như vang vọng trong lòng căn phòng.

Trần Tịch đứng trước mẹ mình
Bà Trần ngồi trên ghế da cao cấp, dáng người nghiêm nghị như tượng đá, ánh mắt sắc lạnh nhìn con trai như thể đang thẩm vấn một kẻ phạm tội. Nhưng trong sâu thẳm, có chút gì đó như một trận chiến nội tâm chưa thể bộc lộ ra ngoài.

“Tịch, ta cho con thời gian suy nghĩ. Nhưng giờ đã đến lúc phải nói rõ ràng.”

Anh hít sâu, ánh mắt kiên định, bước tới ngồi đối diện bà.

“Mẹ, chuyện của con và An Nhiên không chỉ là hợp đồng. Nó đã vượt xa mọi tính toán từ đầu.”

Bà Trần gằn giọng
“Con không hiểu, làm sao một cô gái giao hàng, xuất thân bình thường như vậy, có thể xứng đáng đứng bên cạnh con, người sẽ lèo lái cả tập đoàn?”

“Gia đình ta, danh tiếng ta, không phải thứ để đem ra đánh đổi theo cảm xúc nhất thời.”

Trần Tịch khẽ cười, không mỉa mai mà là nụ cười của người đã trải qua nhiều điều:

“Mẹ đã từng nói ‘đừng đánh đổi danh tiếng’… nhưng con cũng nghĩ, nếu con đánh đổi danh tiếng mà mất đi chính mình thì danh tiếng đó còn ý nghĩa gì?”

Cuộc đối thoại căng thẳng
Bà Trần đứng dậy, đi tới sát anh, giọng nói đanh thép:

“Nếu con chọn cô ta, con hãy quên hết mọi thứ khác!
Con sẽ không còn là người thừa kế duy nhất của dòng họ Trần.
Và con sẽ không còn được làm CEO tập đoàn.”

Ánh mắt bà như muốn thách thức:

“Con chọn An Nhiên hay tập đoàn này?”

Trần Tịch không chần chừ
Anh đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt mẹ:

“Con chọn An Nhiên. Và con cũng chọn tập đoàn.
Bởi vì nếu không có cô ấy, con sẽ không thể là con người của hôm nay.”

Bà Trần trợn mắt:

“Ngươi điên rồi sao?”

Anh đáp lại, giọng đầy chắc chắn:

“Không, mẹ. Người điên là mẹ – người sợ hãi một tình yêu chân thành hơn bất cứ điều gì.”

Giây phút im lặng kéo dài
Bà Trần lặng lẽ ngồi xuống, ánh mắt mơ hồ như đang đấu tranh nội tâm.

“Nếu con quyết như vậy, đừng trách ta sẽ làm mọi cách để ngăn cản.”

“Con cũng đừng trách ta sẽ không tha thứ cho cô ấy.”

Trần Tịch tiến lại gần, giọng trầm ấm
“Ta không sợ bất cứ điều gì.
Nhưng ta sợ mất đi em – người duy nhất làm ta cảm thấy được sống thật.”

“Mẹ có thể làm mọi thứ, nhưng con sẽ không để cô ấy bị tổn thương.”

Kết chương
Bà Trần thở dài, ánh mắt vẫn chưa thay đổi, nhưng trong lòng bắt đầu lung lay.

Ở ngoài cửa phòng, một bóng dáng lặng lẽ bước đi, chính là Lâm Nhã, người đang âm thầm quan sát từng diễn biến, chờ đợi thời cơ.

ĐỌC THÊM

Bí Kíp Võ Công Thất Truyền
Bí Kíp Võ Công Thất Truyền